Diệp Phi lái xe đến địa chỉ mà Lê Tiện Nam đã gửi, gặp phải giờ cao điểm buổi tối, chiếc xe chậm chạp chạy đến đó, đã sáu giờ rưỡi tối.
Đó là một nơi rất nghiêm trang, tường đỏ cũ kỹ, mái hiên nhô cao, cánh cửa đỏ, còn có người mặc sườn xám đứng trước cửa, Diệp Phi từ xa lái xe đến gần, thấy một bóng dáng đứng bên cạnh đèn đường.
Dáng vẻ của Lê Tiện Nam vẫn giống hệt lúc anh rời đi, mặc một chiếc áo khoác dài đến đầu gối, không cài nút, bên trong là Âu phục, tỷ lệ cơ thể rất đẹp, hai tay nhét vào túi, chậm rãi dạo bước, rõ ràng là đang chờ đợi.
Trên con đường vắng, một chiếc xe chạy đến, Lê Tiện Nam nheo mắt, thấy Diệp Phi ngồi trên ghế lái.
Giống như có người đến đón anh.
Lê Tiện Nam cong môi mỉm cười, Diệp Phi dừng xe, nghiêng người mở cửa xe cho anh, Lê Tiện Nam lên xe, Diệp Phi đưa ly sữa nóng bên cạnh cho anh.
"Em ngửi đi." Lê Tiện Nam nghiêng qua, đưa tay đến bên cô.
Diệp Phi không hiểu lắm, hít hít mấy cái: "Sao thế?"
"Có phải là sạch sẽ không?"
"…" Diệp Phi mắng, "Trẻ con quá."
Lê Tiện Nam ghé đến gần, đưa hai tay giữ lấy mặt cô, tay anh hơi lạnh, Diệp Phi giật mình, vô thức co rút lại, Lê Tiện Nam mỉm cười, giữ lấy mặt cô, bắt cô ngẩng đầu.
"Nói lại lần nữa xem." Anh mỉm cười, giọng điệu lười biếng, nghiêng người về phía cô, giữ mặt cô không buông.
Diệp Phi lại ngửi ngửi, trên người anh không có mùi rượu.
"Trẻ con quá." Diệp Phi lại mắng, "Em tưởng anh uống rượu, cho nên mua một ít sữa nóng cho anh, để anh dễ ngủ, quán cà phê bán sữa rất mắc, ly này hơn ba mươi tệ đấy."
"Lâu thật lâu mới gặp lại nhau, em đã to gan như vậy, dám nói anh trẻ con à?"
Lê Tiện Nam ghé đến gần, không thắt dây an toàn, không nói không rằng, cứ hôn Diệp Phi, Diệp Phi chưa kịp chuẩn bị tinh thần, cũng may xe tắt máy, cô lần mò rút chìa khóa ra.
Lần này Lê Tiện Nam giữ lấy cô, hôn cô thật sâu, Diệp Phi không biết nên đặt tay vào đâu.
Thật ra cũng hơi lo, hai ngày nay Lê Tiện Nam ngủ không ngon, gương mặt lộ ra vẻ mệt mỏi, sự mệt mỏi bị đêm tối biến thành vẻ gợi cảm nhàn nhã.
Cô nhớ đến lời của Triệu Tây Chính, có lẽ tâm trạng anh không tốt.
Nhưng khi ngước mắt, hình như Lê Tiện Nam cũng không có gì khác thường.
"Chúng ta đến khách sạn hay về Tây Giao Đàn Cung?" Diệp Phi hỏi anh.
Lê Tiện Nam bình tĩnh, nhàn nhã, dựa vào ghế phụ, thắt dây an toàn: "Em ăn chưa?"
"…" Diệp Phi gật đầu, "Dạ rồi."
"Hay nhỉ, anh vẫn để bụng đói, muốn ăn tối với em, vậy mà em lén anh đi ăn trước." Lê Tiện Nam liếc liếc cô, "Triệu Tây Mi à?"
Anh đoán chính xác.
Diệp Phi nói: "Em lại ăn cùng anh một chút."
"Biết nấu ăn không?"
"Dạ biết."
"Trước mặt, đi thẳng, rẽ phải."
"Dạ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!