Lê Tiện Nam đưa Diệp Phi đi ăn, giữa bữa ăn, anh nhận được một cuộc gọi, hờ hững trả lời mấy tiếng, nói sẽ xem thế nào.
Thật ra, Diệp Phi chưa từng để ý đến công việc của anh, trước đây còn nghĩ anh là người thích xã giao, dù sao mấy lần đầu gặp mặt cũng là tại tiệc rượu của Triệu Tây Chính, sau này lại phát hiện là không phải, anh ở giữa vàng son phù hoa ầm ĩ, hình như chỉ là để tận hưởng nhân gian thôi.
Anh cũng không thích ồn ào.
"Anh có việc sao?" Diệp Phi xoa xoa quả táo, "Vậy lát nữa em về trường viết khóa luận."
"Ừ, anh phải ra ngoài, em có muốn đi cùng không?" Khẩu vị của Lê Tiện Nam cũng bị cuộc gọi vừa rồi quấy rầy, anh mất hứng, đặt dao nĩa xuống, bảo phục vụ mang tráng miệng lên cho cô.
"Anh đi làm, em theo làm gì?"
"Chậc, công việc không quan trọng bằng em." Lê Tiện Nam nhàn nhã mỉm cười, nhìn thời gian, đứng dậy, "Anh đi ra ngoài một chút, hôm nay Tây Giao Đàn Cung vẫn còn đang thi công, nếu hôm nay không xong thì ở lại đây."
Anh có một căn phòng cố định trong khách sạn, bất kể là khách sạn hay là Tây Giao Đàn Cung, nơi nào cũng không có dấu hiệu của người sinh sống lâu dài, mà người như anh, có rất nhiều chuyện không cần phải đích thân đi làm.
"Dạ."
Diệp Phi đồng ý.
Lê Tiện Nam tìm trong túi, đưa hai chiếc chìa khóa cho cô.
Một chiếc chìa khóa xe có hai chữ R, một chiếc chìa khóa hình dáng độc đáo, giống như chìa khóa cửa.
"Cho em có việc làm, buổi tối đến đón anh, tiện đường." Lê Tiện Nam ghé đến gần, nhìn vào mắt cô, nụ cười mập mờ mê hoặc cô.
"Tiện đường cái gì?" Diệp Phi muốn lùi lại một chút, kéo dài khoảng cách nguy hiểm này.
Lê Tiện Nam không đồng ý, càng ghé đến gần hơn, tường kính trong suốt, nhà hàng trên tầng cao, quan sát được toàn cảnh thành phố, cũng may không phải giờ cao điểm, trong nhà hàng không có nhiều người, chỉ có tiếng violin nhẹ nhàng du dương, Lê Tiện Nam hôn cô, một tay giữ lấy gáy cô, động tác mạnh mẽ, nụ hôn lại lưu luyến.
"Tiện đường cho em cơ hội điều tra anh?" Lê Tiện Nam cười, cầm chìa khóa trên bàn, đưa cho cô.
Rõ ràng là giọng điệu mập mờ, nhưng lại nhìn cô bằng đôi mắt đầy tình ý.
Lê Tiện Nam véo má cô: "Tối nay anh cho địa chỉ, đến đón anh nhé."
"Anh đưa chìa khóa xe cho em, làm sao anh…"
"Kha Kỳ đến đón anh."
Cũng đúng, anh đâu chỉ có một chiếc xe, chẳng qua là thường xuyên đi chiếc xe này thôi.
Diệp Phi cầm chìa khóa trong tay, buộc bản thân phải trấn tĩnh lại.
Trên môi còn sót lại mùi hương của anh, thật ra Diệp Phi cũng không hiểu, rốt cuộc thế này có phải là nuông chiều chính đáng hay không.
Diệp Phi quay về trường, mượn máy tính trong thư viện để tra cứu tư liệu, liên quan đến chuyện thực tập, cô cũng có vài ý nghĩ, Lê Tiện Nam không can thiệp nhiều vào chuyện này, anh chỉ nói vài câu, hình như rất lạc quan về công ty của Hàn Dịch và sự phát triển của ngành này.
Vì quá khứ khốn khổ, mơ ước lớn nhất cũa Diệp Phi chính là thoát khỏi gia đình, có một căn nhà ở nơi này.
Công việc bình thường thì quá ổn định, không có cơ hội đột phá, rủi ro cao cũng có nghĩa là thu nhập cao.
Giống như đầu tư mạo hiểm —— Lê Tiện Nam đã nói.
Có hai lần, Diệp Phi tình cờ nhìn thấy Lê Tiện Nam nhìn màn hình máy tính chằm chằm để nghiên cứu.
Lê Tiện Nam kéo cô đến nhìn cùng anh, là bản vẽ thành phố, trên đó có hai vòng tròn.
Khi đó, Lê Tiện Nam nhất định ôm cô trong lòng, hỏi cô, nếu đầu tư thì muốn đầu tư vào chỗ nào.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!