Chương 21: (Vô Đề)

Dường như ngày đó, mọi chuyện tiến triển theo chiều hướng tốt đẹp hơn, mặc dù cả hai đều không nhắc đến.

Diệp Phi không thể nhìn thấu Lê Tiện Nam, lịch sinh hoạt hỗn loạn cũng không thể thay đổi trong ngày một ngày hai, rạng sáng, đột nhiên anh muốn đưa Diệp Phi đi ngắm bình minh, Diệp Phi cũng đi theo anh.

Diệp Phi không hỏi đi đâu, cũng không hỏi làm gì, anh chỉ nói là ra ngoài, vậy là cô đi theo anh.

Diệp Phi buồn ngủ, trùm chăn rúc vào ghế sau, ngủ gà ngủ gật, Lê Tiện Nam ngồi bên cạnh, nhìn dáng vẻ buồn ngủ của Diệp Phi, lại mềm lòng, anh nắm tay cô, thấp giọng hỏi: "Buồn ngủ thế này còn ra ngoài với anh, sao không ở nhà ngủ?"

"Không có anh, em không ngủ được, Tây Giao Đàn Cung rộng lớn như vậy…" Diệp Phi ngáp dài, nhắm mắt, tựa vào vai anh.

Lê Tiện Nam cười, hơn bốn giờ, anh đi ra ngoài, mặt trời còn chưa tỉnh giấc.

Lê Tiện Nam đan tay với cô, gọi: "Phi Phi?"

"Chưa ngủ." Cô nhắm mắt, trả lời.

"Nhìn kìa."

Lê Tiện Nam nói.

Diệp Phi chậm rãi mở mắt, hai người họ ngồi cạnh nhau trên ghế sau, nhìn qua kính chắn gió, bầu trời bên ngoài nhuốm sắc màu mập mờ và lãng mạn, tím đậm đan xen với hơi nước mờ mịt, còn có trăng tròn và vô vàn vì sao.

Bình minh màu đỏ.

Từ này lóe lên trong đầu cô.

Sau đó Diệp Phi nhúc nhích, cọ cọ vào vai anh, góc mặt của Lê Tiện Nam được ánh sáng mông lung chiếu vào, làm người ta say mê, không cách nào dời mắt.

"Lê Tiện Nam." Diệp Phi gọi anh.

"Hửm?" Lê Tiện Nam quay đầu nhìn cô, kéo chăn đắp cho cô.

Diệp Phi níu lấy tay anh, tay cô bị anh nắm lấy, khô ráo ấm áp, anh cong ngón tay, giữ chặt tay cô.

"Phải là người như thế nào, mới có tương lai cùng anh?" Diệp Phi im lặng mấy giây, nhẹ nhàng như một tiếng thở dài, nhưng cũng là tiếng thở dài không cần lời hồi đáp.

Cô tựa đầu lên vai anh, nhắm mắt, trong xe chật chội, đứng trước bình mình lãng mạn vô bờ, dường như hai người họ rất gần gũi.

Lê Tiện Nam nghe thấy.

Anh vuốt vuốt ngón tay cô, rũ mắt nhìn Diệp Phi sắp chìm vào giấc ngủ.

Im lặng, ngoan ngoãn, làm anh mềm lòng vô cớ.

Một chút rung động chìm vào ánh trăng, bình minh màu đỏ thật đậm, thật sâu, tia sáng mỏng manh xua tan mây mù.

Ánh mắt của Lê Tiện Nam lưu luyến nhìn bàn tay họ đan vào nhau.

"Anh rất muốn người đó là em."

Sau rất nhiều giây, anh cũng trả lời.

Diệp Phi chưa ngủ, hàng mi run rẩy, cô chậm rãi mở mắt, trước bình minh, sắc đỏ vẫn nhuộm khắp bầu trời.

Hình như hai người họ đều không có lý trí, một người lái xe bốn tiếng, một người thật sự đi theo.

Phải là người như thế nào, mới có tương lai cùng anh?

Anh rất muốn người đó là em.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!