Chương 20: (Vô Đề)

Ngày đó, Diệp Phi ngồi xổm trước vườn hoa hướng dương, Lê Tiện Nam thong thả bước đến, ngồi trên ghế lắc lư bên cạnh cô, khẽ nghiêng về phía trước, vừa đủ để nâng cằm của Diệp Phi.

Rõ ràng là tư thế rất bình thường, nhưng lại cực kỳ mập mờ.

Diệp Phi vừa tắm xong, tóc dài buộc lỏng, cô mặc áo ngủ màu hồng nhạt, lộ ra chiếc cổ mềm mại.

"Ngày mai chúng sẽ chết sao?" Anh giữ cằm Diệp Phi, nhẹ nhàng xoa xoa, có cảm giác hình như tay anh còn sót lại một chút hơi ẩm.

Cô không dám nhìn vào mắt anh, nhưng Lê Tiện Nam không trả lời, cô lại ngẩng đầu nhìn anh.

Có lẽ là vì đêm tối quá dịu dàng, cho nên sự dịu dàng trong đáy mắt anh cũng khó lòng che giấu, tự dưng làm Diệp Phi nhớ đến lúc anh hôn cô, vẫn thân mật như vậy.

Đó là cảm giác gì —— hình như bất kể cô là người tốt hay xấu, đều là người anh đặt ở vị trí trân quý nhất.

Đó là một thế giới hoàn toàn mới với Diệp Phi, có e lệ, cũng có bất an, chỉ còn lại một chút lý trí, cô sa đọa, lo lắng đến toát mồ hôi, chỉ nhớ đến thanh âm dịu dàng của anh thì thầm bên tai: "Đừng sợ."

Nghĩ đến những ký ức đó, đúng là làm người ta đỏ mặt.

"Em không muốn chúng chết à? Vậy để anh nghĩ cách."

Diệp Phi đẩy tay anh ra: "Em đi ngủ."

Lê Tiện Nam kéo cô lại, ánh mắt chan chứa ý cười, hỏi: "Ngủ được không?"

"Sao lại không ngủ được!" Da mặt Diệp Phi nóng bừng, cô thấp thỏm ngồi trên đùi anh một hồi, tự dưng nhớ ra vừa rồi anh vào phòng tắm, cô tiến đến gần, do dự nói, "Anh không cần…"

Lê Tiện Nam cười khẽ, kéo tay cô đến gần, cách một lớp áo ngủ, gò má của Diệp Phi còn nóng hơn: "Lê Tiện Nam!"

"Phi Phi, nếu hôm nay em thật sự muốn, anh sẽ đi mua cho em." Anh cố ý làm người xấu, nghiêm túc thì thầm mấy lời không đứng đắn bên tai cô.

"Sao trước kia em không phát hiện anh hư hỏng thế này?" Diệp Phi muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng Lê Tiện Nam từ chối buông ra, thanh âm mềm mại, nghe như đang giận dỗi.

Lê Tiện Nam bình tĩnh ôm cô trong lòng, dựa vào ghế lắc lư: "Còn rất nhiều thứ em không biết, Phi Phi, anh giao quyền quyết định vào tay em."

Ghế lắc lư quá mềm mại, Lê Tiện Nam ôm cô trong lòng, giống như hai người đang ôm nhau thân mật, cô ngẩng đầu, đường nét đàn ông gợi cảm, cổ thon dài, xương quai xanh, tất cả nằm gọn trong tầm mắt cô, áo ngủ mở hé, còn có thể lờ mờ nhìn thấy cơ bắp gợi cảm và trưởng thành.

Da mặt của Diệp Phi nóng bừng, rúc vào ngực anh, không nói gì.

"Lê Tiện Nam, có bao nhiêu đóa hoa hướng dương?"

"Hơn một trăm, có dỗ được em vui chưa?"

"…"

"Hửm?"

Hình như Lê Tiện Nam muốn nhận được đáp án, cô không nói lời nào, anh cúi đầu, một tay giữ lấy cằm cô, ánh mắt thâm tình nhìn cô, đầu ngón tay lướt qua cánh môi cô, đột nhiên gọi: "Phi Phi."

"Em nghe."

Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt chăm chú nồng nhiệt có thể làm cô tan chảy.

"Em muốn làm gì cũng được, không vui thì không vui, anh bằng lòng dỗ dành em." Lê Tiện Nam nói, "Em làm gì anh cũng bằng lòng, không phải chỉ có một Phi Phi thôi sao?"

"Anh đừng nói lung tung, không có Diệp Phi, sau này còn có Trương Phi, Lý Phi…"

Cô chưa kịp dứt lời, Lê Tiện Nam đã cúi đầu hôn cô, Diệp Phi mở to mắt, lại là một nụ hôn nồng nhiệt triền miên, mê hoặc trái tim cô.

"Phi Phi, em đừng quy chụp anh." Lê Tiện Nam cười nói, đầu ngón trỏ xoa xoa môi cô, giọng nói chan chứa ý cười, "Đây là lần đầu tiên anh dỗ dành người khác, Phi Phi, ánh mắt em như vậy là sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!