Chương 2: (Vô Đề)

Diệp Phi lấy cà phê, mang đến địa chỉ mà chủ biên đã gửi.

—— Hiện tại cô là trợ lý chủ biên của một công ty văn hóa nổi tiếng trong nước, năm 2013, ngành xuất bản chưa thật sự khởi sắc, nghe nói chủ biên muốn ký hợp đồng với một số tác giả nổi tiếng, nhưng không ký được, gần đây, chủ biên tạo mối quan hệ, nghe nói đã tìm được một tác giả rất nổi tiếng, muốn ký hợp đồng xuất bản sách mới, mời khách đến nơi này ăn cơm.

Trong hẻm nhỏ có một nơi rất đặc biệt, nhà hàng thủy tạ nho nhỏ với phong cách bày trí vô cùng độc đáo, nhân viên phục vụ hỏi cô đến phòng nào, sau đó đưa cô lên lầu.

Thảm trải sàn màu đỏ, tranh thủy mặc treo trên tường, có một căn phòng vô cùng ầm ĩ.

"Phòng 1686 phải không?" Nhân viên phục vụ nhẹ nhàng hỏi cô.

"Phải." Diệp Phi lại nhìn màn hình điện thoại.

Nhân viên phục vụ gõ cửa.

"Két ——"

Cánh cửa mở ra.

Diệp Phi đứng yên tại chỗ.

Là một căn phòng suite nhỏ, có bàn tròn theo phong cách Trung Hoa, gần đó còn có mấy chiếc sofa, vài người ngồi trên sofa đánh bài, trên bàn vẫn còn thức ăn, vài người lại nhàn nhã hút thuốc, trò chuyện, căn phòng tràn ngập mùi thuốc lá và mùi rượu nhàn nhạt.

Trên bàn bài còn có một xấp tiền giấy màu đỏ tươi, chai rượu nằm lăn lốc trên sàn là rượu Mao Đài, giá vài ngàn tệ một chai.

Trên bàn không có một gương mặt nào mà cô quen biết.

—— Nói đúng hơn thì, có lẽ cũng có một gương mặt.

Là người đàn ông đã đưa cà phê cho cô.

Anh cởi áo khoác, mặc áo sơ mi nhạt màu, nhàn nhã ngồi trên ghế, căn phòng sáng sủa, cô mới nhìn rõ gương mặt động lòng người đó, có người nói chuyện với anh, rõ ràng là anh đang cười, nhưng lại giống như đang lạnh lùng hờ hững.

Không ai trong phòng nhìn về phía cô, cô lúng túng vô cùng, tựa như đang bước vào giấc mộng phù hoa.

—— Chủ biên gửi nhầm số phòng cho cô.

"Chà, đúng lúc quá, đến đây, đưa anh Nam về đi."

Một người đàn ông từ bên ngoài bước vào, say xỉn, nói không rõ lời, lấy chìa khóa xe từ trong túi, nhét vào tay cô.

"Tôi không phải…"

Diệp Phi hoảng loạn, cô nhát gan, lần đầu tiên đến một không gian như thế này, trong đầu tưởng tượng ra vô số cảnh tượng không mấy tốt đẹp, liên tục khoát tay giải thích.

"Không đủ tiền à?" Người đàn ông cười lạnh, cúi người cầm lấy xấp tiền trên bàn, nhét vào tay cô, hào phóng chỉ trỏ, "Không đủ thì tự lấy đi, đưa tiền còn không chịu sao?"

"Tây Chính, cậu uống nhiều quá rồi."

Lúc Diệp Phi đang sợ hãi, người đàn ông bên kia cầm áo khoác bước về phía cô.

"Anh Nam, tôi bảo cô ấy đưa anh về…" Người đàn ông trẻ tuổi tên Tây Chính kia đang say xỉn, đi đứng lảo đảo.

Lê Tiện Nam liếc mắt nhìn sang một bên, thấy có người đi đến.

"Lát nữa đưa Tây Chính về."

"Được rồi." Người kia nói, "Lê tiên sinh, vậy ngài…"

Lê Tiện Nam nhìn cô gái trước mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!