Chương 19: (Vô Đề)

Diệp Phi cầm trà sữa quay về ký túc xá, tòa nhà ký túc xá mới xây, cùng tòa nhà với Khoa Truyền thông, là loại phòng ngủ bốn người, điều kiện rất tốt, đa số mọi người đều đi thực tập hoặc ngồi trong thư viện chuẩn bị thi lên thạc sĩ, cho nên giờ này cực kỳ yên tĩnh.

Sau khi lên lầu, cô gõ cửa, lát sau có người ra mở cửa, Diệp Phi tưởng là Tiết Như Ý, rốt cuộc người mở cửa mặt mày trắng bệch, mặc đồ ngủ màu san hô, rất xộc xệch.

Diệp Phi dừng lại một lát, mới nhận ra là Lư Nhân.

Lư Nhân không nói gì, mở cửa xong lại đi vào, phòng ngủ sắp xếp giường và bàn học riêng biệt, Lư Nhân về giường, ôm máy tính dựa vào đầu giường, viết gì đó.

Diệp Phi vào trong, đi đến chỗ Tiết Như Ý, Tiết Như Ý nghe thấy động tĩnh, ngồi dậy trên giường, đầu gối vẫn còn quấn băng gạc, lúc nhìn thấy Diệp Phi, hai mắt cô ấy sáng rỡ, chống tay đi xuống: "Phi Phi!"

Bên kia, Lư Nhân đóng máy tính thật mạnh, Diệp Phi và Tiết Như Ý nhìn sang, thấy cô ấy thay quần áo, đeo cặp sách đi ra ngoài.

"Chân cậu sao thế?"

Dù sao cũng chỉ còn hai người hỏng trong ký túc xá, Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm.

"Mấy ngày trước tớ đạp xe! Tớ tìm một nơi thực tập, nhưng bị tông xe!" Tiết Như Ý là con gái Giang Nam, giọng nói nhỏ nhẹ, dù có tức giận cũng nghe như làm nũng, "Người giàu quá ngang ngược, Ferrari thật mạnh mẽ!"

Diệp Phi bị cô ấy chọc cười, hỏi: "Có nghiêm trọng không?"

"Sao không nghiêm trọng, tớ phải khâu ba mũi, đau quá, Phi Phi…" Tiết Như Ý nhúc nhích trên giường, Diệp Phi đưa trà sữa qua, "Trời ơi, toàn là đường! Tớ sống lại rồi!"

Diệp Phi cười: "Cậu đau thì đừng xuống."

Tiết Như Ý không nghe, nhích mông xuống giường, Diệp Phi nhìn cô ấy, cảm thấy buồn cười.

Hai người họ ngồi trên ghế uống trà sữa, Tiết Như Ý đau lòng véo má cô, hỏi cô có mệt không.

"Không sao."

Diệp Phi ít khi than thở, làm Tiết Như Ý càng khó chịu hơn, cô ấy đổi chủ đề, hỏi: "Phi Phi, Tết năm nay cậu có về nhà không? Hay là đừng về, chúng ta cùng nhau đón Tết ở Yến Kinh."

"Tớ chưa nghĩ đến, đến lúc đó xem thế nào, có gì thì tớ sẽ báo sớm với cậu." Diệp Phi cười, đùa giỡn, "Cậu sao thế? Năm nay cũng không về nhà à?"

"Không muốn về, ba mẹ tớ bận rộn ở nước ngoài, anh trai tớ cũng không được nghỉ, tớ có về hay không cũng vậy thôi."

Tiết Như Ý cắn ống hút, ấp úng rất lâu, tủi thân lên tiếng.

Gia đình của cô ấy khá giả, ba mẹ làm kinh doanh, có anh trai đi du học nước ngoài.

"Ba chúng ta ăn Tết cùng nhau đi —— còn có Diệp Đồng nữa, vậy cũng tốt! Phi Phi, tớ chưa từng gặp em trai cậu!" Tiết Như Ý đề xuất.

"Để tớ xem."

Nói đến Diệp Đồng, Diệp Phi hơi u sầu, thật ra ngày lễ, trường giáo dục đặc biệt cũng có giáo viên, vài học sinh đươc ba mẹ đón về, nhưng đa số đều ở lại nơi đó, nếu có về nhà, cô chắc chắn sẽ không đưa Diệp Đồng về, chuyện này rất khó giải quyết.

Tiết Như Ý ngậm ống hút uống trà sữa, Diệp Phi nghĩ đến vừa rồi Lư Nhân mất hồn mất vía, thật ra cũng muốn hỏi thăm một tiếng, nhưng nhìn dáng vẻ ngây thơ vô tội của Tiết Như Ý, cô nghĩ không hỏi thì hơn.

Một hồi sau, Tiết Như Ý hỏi cô buổi tối có muốn ăn cùng nhau không?

Diệp Phi nghĩ đến Lê Tiện Nam bên ngoài, còn chưa biết trả lời thế nào, Tiết Như Ý đã hiểu chuyện, nói cô cứ làm việc của mình, lời vừa phát ra, điện thoại của Tiết Như Ý trên bàn reo lên, Diệp Phi nhìn, không biết là do cô nhạy cảm hay sao, nhưng thấy số đuôi là bốn chữ số liền kề, cô luôn tưởng tượng gì đó.

"Phiền phức quá, chủ xe Ferrari bảo trợ lý trả tiền thuốc men cho tớ, lát nữa tớ phải xuống đó."

"Được rồi, tớ đi trước, cậu nghỉ ngơi đi."

"Ừ!" Tiết Như Ý gật đầu, muốn tiễn cô ra cửa, nhưng bị Diệp Phi giữ lại, "Cậu cũng vậy, đừng để mình quá mệt mỏi. Này, Phi Phi…"

Diệp Phi đứng lên, Tiết Như Ý vịn ghế đứng dậy, lấy một cái túi lớn từ trong tủ, nhét vào tay cô, nói: "Năm mới vui vẻ, Phi Phi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!