Chương 18: (Vô Đề)

Lê Tiện Nam kể về chuyện thời thơ ấu của họ, Diệp Phi nhắm mắt lắng nghe.

Cô chỉ nghĩ giọng nói của anh thật êm tai, hơi lười biếng, nói cái gì, cô cũng bằng lòng nghe.

Lê Tiện Nam kể một hồi, anh dừng lại, có lẽ là để cúi đầu nhìn xem cô đã ngủ chưa, lúc anh cúi đầu, Diệp Phi chậm rãi nói, chưa ngủ, đang nghe.

Lê Tiện Nam nhích về phía trước, vòng tay qua vai cô, véo mũi cô, nói: "Làm giá vậy à, còn phải kể chuyện cho em nghe thì em mới ngủ?"

Diệp Phi mở mắt nhìn anh, mắt của Lê Tiện Nam rất đẹp.

Có lẽ là vì thời khắc này quá đỗi dịu dàng, Diệp Phi mở mắt nhìn anh, đèn đầu giường phát ra ánh sáng ấm áp, phòng ngủ rộng lớn như vậy, chỉ có góc này là có ánh sáng, rèm cửa sổ đóng lại, nếu chăm chú lắng nghe, dường như chỉ nghe thấy tiếng thở của hai người họ.

Lê Tiện Nam rũ mắt nhìn cô: "Nghĩ gì thế?"

Nghĩ đến lời anh vừa nói ——

"Không phải anh đợi em à, cuối cùng cũng đợi được."

Giống như cô rời khỏi nhà, ánh đèn thật sự sáng mãi vì cô.

Lê Tiện Nam chưa từng hỏi về chuyện của cô, hình như anh thật sự đợi cô nói ra.

"Lê Tiện Nam, nếu như anh muốn biết, anh chỉ cần nói với Kha Kỳ một tiếng, ngày mai, mọi thông tin về em đều sẽ xuất hiện trong tay anh?" Diệp Phi nhìn anh, hỏi.

Lê Tiện Nam nghe thấy lời này, bật cười: "Như vậy thì có nghĩa lý gì, em ở ngay trước mắt anh, nghe em nói không phải là chân thật hơn nghe người khác nói à? Anh cũng không cần nghe người khác kể về em."

Diệp Phi chưa từng nói về quá khứ của cô, trong thời khắc dịu dàng này, cô cũng không muốn nói nhiều.

Không cần phải để lộ vết sẹo hết lần này đến lần khác.

Diệp Phi còn không kể cho Tiết Như Ý, nhưng Tiết Như Ý thông minh, có lẽ cô ấy cũng biết chút gì đó.

Hình như giữa hai người họ cũng vậy, Lê Tiện Nam không nhanh không chậm.

Cô ở bên cạnh anh, Triệu Tây Chính cũng không còn nói lời nào nữa, gặp cô, đôi khi anh ta sẽ nâng ly, ung dung gọi cô là "Phi Phi", nhưng nghe giống "Phỉ Phỉ" hơn.

Lê Tiện Nam phát hiện ra cô căng thẳng, cho nên nói với cô: "Triệu Tây Chính không phải người xấu."

Diệp Phi gật đầu.

Lê Tiện Nam đối xử tốt với cô, ngay cả người ngoài cũng để ý, mỗi lần cô dự tiệc, luôn có người đến bày tỏ thành ý với cô, gọi cô là "cô Diệp", nói đến chuyện gì cũng hỏi ý kiến của cô.

Người ta rất dễ lâng lâng trong vàng son, nhưng Diệp Phi thì không, cô chỉ lịch sự đáp lời, chuyện gì không hiểu thì đẩy cho Lê Tiện Nam.

Lê Tiện Nam chỉ ngồi tại chỗ, mỉm cười nhìn cô.

Người xung quanh cũng cười, khi Diệp Phi bắt gặp ánh mắt của anh, cô nhớ lại lời mà Triệu Tây Chính đã nói vào đêm khuya nọ ——

"Mẹ của anh ấy chết thế nào, đến bây giờ cũng không nghe một chút tin tức gì."

Nhưng Lê Tiện Nam chưa từng nhắc đến chuyện này, tựa như không có gì xảy ra, giống hệt như gió nhẹ mây trôi, đứng trước chuyện vui hay không vui, anh đều lạnh nhạt đối mặt.

Có phải anh máu lạnh không? Không phải, anh cũng biết đau lòng.

Chẳng hạn như, lúc Diệp Phi vô tình bị giấy cứa vào tay, Lê Tiện Nam sẽ lo lắng kéo cô đến gần, bảo cô ngồi một bên, sau đó sẽ nhất quyết tự tay cầm xấp giấy kia, giúp cô xếp lại.

Hiếm có giây phút nào anh quá bận.

Diệp Phi ngồi giữa bữa tiệc linh đình, lẳng lặng ăn chén cháo trước mặt, vừa rồi có một người mặc Âu phục đến giới thiệu, đây là cháo nấu cùng hải sâm tươi và bào ngư đen, được bưng lên để cô nếm thử.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!