Diệp Phi đã theo Lê Tiện Nam đến nơi này mấy lần, bảo vệ ở Tây Giao Đàn Cung nhận ra cô, cho cô vào, vừa vào cổng, một chiếc xe thể thao chạy ra, Diệp Phi vô thức tránh sang một bên, nhưng chiếc xe thể thao đột ngột dừng lại, sau đó lùi lại, đỗ bên cạnh Diệp Phi.
Kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt của Triệu Tây Chính.
Có lẽ là vì người này luôn nói năng với giọng điệu thiếu đứng đắn, không quan tâm đến lý lẽ, cả ngày chơi bời lêu lỏng, Diệp Phi cũng vô thức không thích người này.
Cũng vì cô luôn ở bên cạnh Lê Tiện Nam, anh bảo vệ cô rất tốt, gần như không bao giờ để cô đơn độc tiếp xúc với người trong giới.
"Tôi thấy cô đi bên cạnh anh Nam trông rất thông minh, đừng giả ngốc." Dáng vẻ của Triệu Tây Chính không tỉnh táo lắm, nhưng anh ta thật sự nhìn cô, ngậm điếu thuốc trong miệng, hút một hơi, sau đó đưa tay ném điếu thuốc ra cửa sổ, "Chuyện nhà anh ấy, cô khỏi phải nghĩ ngợi đi, cô nghĩ anh ấy khác biệt với cô, nhưng anh ấy còn khác biệt với mọi người, La Mã cũng phân chia nội thành và ngoại thành, hiểu không?
Tôi không khuyên nổi anh Nam, cho nên cô để tâm một chút đi."
"…"
"Tôi đoán sau này sẽ không có cơ hội nói chuyện riêng với cô." Tàn thuốc bị ném ngay dưới chân Diệp Phi, mấy tia lửa phát ra, cuối cùng, tàn thuốc bị mặt đường ẩm ướt dập tắt, anh ta đùa cợt, "Mẹ của anh Nam chết thế nào, đến bây giờ cũng không nghe một chút tin tức gì, không phải tôi nhiều chuyện, tôi cũng không quan tâm cô nghĩ gì, tôi và anh Nam lớn lên cùng nhau, vòng xã hội lớn như vậy, anh ấy là người anh em tốt duy nhất của tôi."
Triệu Tây Chính nói xong, anh ta vào số, đạp ga rời đi.
Chiếc xe thể thao màu đen biến mất trong màn đêm, rõ ràng Triệu Tây Chính lúc nào cũng tận tình với phụ nữ, nhưng hình như bây giờ lại không tỏ ra như vậy, vòng xã hội của bọn họ, làm sao cô hiểu được?
Diệp Phi đứng trên đường, tiểu cảnh hai bên rất đơn giản, nhưng vừa nhìn đã biết được chế tác rất công phu.
Nơi này có một dòng suối lượn lờ, có làn hơi nước mông lung.
Diệp Phi đứng đó, bất chợt nhận ra chiếc khăn choàng cô đang đeo là do Lê Tiện Nam đưa cách đây không lâu, khăn choàng được cất ở hẻm Hòe Tam.
Trên đó vẫn vương mùi thuốc lá nhàn nhạt, gợi cho cô nhớ đến khung cảnh anh đưa tay quấn khăn choàng quanh cổ cô.
Ánh mắt đó nhìn cô chăm chú.
Cô chưa từng nghĩ về tương lai xa vời, cũng biết rõ giữa hai người họ chỉ là một đoạn tình cảm mong manh ngắn ngủi, càng chắc chắn sau này mình sẽ không gặp một Lê Tiện Nam khác.
Thật ra cô cũng không hiểu rõ lắm —— rốt cuộc tại sao cô lại ở bên anh? Tình cảm quá quý giá, vật chất quá tầm thường, cô lẽ là vì cô tham lam một chút hơi ấm.
Nhất định là có một loại tình cảm gì đó, bởi vì có những cảm xúc bất ngờ ập đến.
Nhất định không trong sáng. Dù cho có trong sáng, cũng không thể ở bên cạnh anh thế này.
Người sống trong bóng tối, gặp một chút ánh đèn như vậy cũng lưu luyến.
Không thể ngóng trông, chỉ muốn ánh đèn sáng lâu một chút là đủ rồi.
Không có tương lai, cô càng hiểu rõ hơn.
Chỉ là khi nào chạm đến giới hạn này —— Diệp Phi nghĩ, nếu ngày đó đến, có lẽ cô sẽ cảm nhận được.
Được ngày nào hay ngày đó.
Diệp Phi bước về phía trước, chỉ có đèn đường còn bật sáng ở Tây Giao Đàn Cung, mấy căn biệt thự gần đó đều tối đen như mực, có lẽ giống như Lê Tiện Nam nói, không có mấy người ở đây.
Nhưng căn nhà ở sau cùng sáng đèn rực rỡ, đèn hành lang cũng được bật.
Diệp Phi đứng bên ngoài, nhìn hồ cá qua hàng rào thấp, nghĩ ngợi một hồi, đây là lần đầu tiên cô gọi vào số của Lê Tiện Nam, trước đây đều là anh gọi cho cô.
Diệp Phi cầm điện thoại đứng bên ngoài, điện thoại chỉ reo ba tiếng, sau đó bị cúp?
Vừa định quay về, cô lờ mờ nghe thấy có người xuống lầu, cô đứng đó, âm thầm đến từng giây.
Đếm đến mười, cửa nhà mở ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!