Chương 15: (Vô Đề)

Triệu Tây Chính chưa từng thích xía vào chuyện của người khác, nhất là chuyện của Lê Tiện Nam, nhiều năm như vậy, Lê Tiện Nam vẫn là người tỉnh táo nhất trong nhóm của họ, bất kể họ có điên khùng thế nào, vượt quá giới hạn thế nào, Lê Tiện Nam vẫn luôn giữ tỉnh táo, cho nên anh thường là người thu dọn tàn dư mà họ để lại.

Triệu Tây Chính cảm thấy không đúng.

Chuyện không nên vượt ngoài tầm kiểm soát.

Bởi vì đây là Lê Tiện Nam.

Tình hình nhà họ Lê phức tạp hơn chuyện trong nhà bọn họ, nhất là hai năm qua, Lê Tiện Nam càng thờ ơ, tựa như chuyện không liên quan gì đến mình, lễ Tết cũng không quay về.

Bọn họ không về là vì không muốn gia đình quản thúc, nhưng nếu người nhà gọi một cuộc, họ vẫn sẽ về.

Còn Lê Tiện Nam thì khác, cả năm trời không về nhà, căn nhà của anh ở Tây Giao Đàn Cung rất trống trải, nhóm Triệu Tây Chính sợ anh ở một mình lâu không tốt, cho nên đi đâu cũng gọi anh đi cùng.

Ít ra cũng còn giống con người.

Triệu Tây Chính mở miệng định nói gì đó, nhưng Lê Tiện Nam ném khăn lên bàn, vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, lịch sự tạm biệt những người trong bàn ăn, nói mình có việc phải làm.

Có thể bận rộn chuyện gì chứ?

Triệu Tây Chính vẫn ngồi trên ghế, thấy Lê Tiện Nam bước đi, trực giác của anh ta càng mạnh mẽ hơn ——

Lần này chắc chắn có gì đó không đúng rồi.

Diệp Phi ngồi trong xưởng in ký cả ngày, lưng và tay đều đau dữ dội, ba ngàn chữ ký, nếu viết bằng chữ thảo bình thường thì không có gì, nhưng sấu kim thể của Lộc Phan Đạt rất khó viết, phải viết từng nét riêng biệt, không được dính liền.

Xưởng in gần đến giờ đóng cửa.

Nhân viên thấy cô chưa xong, nói họ về trước, bảo vệ sẽ trực ban, khi nào cô về thì đóng cửa, nói với bảo vệ một tiếng.

Diệp Phi gật đầu, nói được rồi.

Xưởng in không một bóng người, thật ra cũng hơi đáng sợ, xung quanh có mấy chồng giấy, standee hình người đặt trên mặt đất, cửa sổ kính cũ kỹ, gió thổi qua, cánh cửa kêu cót két.

Diệp Phi không dám nghĩ nhiều, ước lượng tới lui, hình như chỉ còn một trăm tờ nữa, cuối cùng cũng thấy đích đến.

Bàn tay của cô lạnh ngắt, cầm ly giấy ra bình nước hứng nước, ngoài cửa sổ có một chút ánh sáng, Diệp Phi quay đầu nhìn.

Nhìn một lần, đột nhiên không thể dời mắt.

Bầu trời tối đen như mực, ánh trăng mờ mờ, chiếc Rolls

-Royce quen thuộc đỗ bên ngoài cửa sổ, đèn trong xe bật sáng, Lê Tiện Nam đang dựa vào đầu xe, mặc áo khoác dài, một tay nhét vào túi, một tay cầm bật lửa.

Gió thổi, làn khói trắng tản ra, Diệp Phi nhìn anh, cảm thấy mùa đông này không lạnh đến vậy.

"Két ——"

Cửa sổ run run.

Lê Tiện Nam ngẩng đầu nhìn, bắt gặp ánh mặt của cô.

"Chưa xong à?"

Thật ra họ rất gần nhau, chỉ cách khoảng hai, ba mét.

Anh dập điếu thuốc, mỉm cười nhìn sang.

"Dạ chưa, còn hai, ba trăm tờ gì đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!