Chương 14: (Vô Đề)

Ngày đó, Diệp Phi chần chừ, không muốn rời đi, nhưng cô ngủ rất nông, tỉnh giấc đến hai lần, giữa lúc hỗn loạn, cô đột ngột mở mắt, căn phòng tối tăm tĩnh lặng, cửa sổ mở hé, có lẽ cá koi nhảy ra khỏi mặt nước, khuấy đảo gợn sóng trong chốc lát.

Hơi thở của Diệp Phi không ổn định, tầm nhìn mờ mịt một lát, lúc nghiêng đầu, cô nhìn thấy Lê Tiện Nam bên cạnh, cánh tay hờ hững vòng qua eo cô, vững chãi, ấm áp.

Mùi thuốc lá nhàn nhạt hòa quyện với hơi ấm của anh, hóa thành cảm giác an toàn bình lặng.

Hình như Lê Tiện Nam ngủ không ngon, anh ngủ rất nông, chân mày khẽ nhíu lại, ánh trăng nhàn nhạt rải tia sáng lên gương mặt say ngủ của anh, tựa như cây an tức hương vô hình.

Vì gặp ác mộng, nhịp tim của Diệp Phi hỗn loạn, bàn tay trên eo cô nhúc nhích, người bên cạnh mệt mỏi lên tiếng, giọng Bắc Kinh trầm khàn, vô cùng êm tai: "Sao lại dậy rồi? Không ngủ được à? Trong tủ có sẵn ba cặp nút bịt tai cho em…"

Anh vừa nói vừa trở người, giơ tay trái mở ngăn kéo, đưa nút bịt tai cho cô, giống như phản ứng trong vô thức.

Diệp Phi tỉnh dậy rồi, không còn buồn ngủ nữa, chăn lông vịt nhúc nhích, anh đưa tay qua, ba cặp nút bịt tai trong tay anh: "Em muốn dùng cái nào? Loại thường, loại cách âm, cái nào cũng có, anh nói rồi, ít dùng những thứ này lại…"

Diệp Phi trở mình, lắc đầu: "Anh ngủ đi, em không sao."

Cuối cùng Lê Tiện Nam cũng chậm rãi mở mắt, anh đặt nút bịt tai lên tủ đầu giường, hỏi: "Em gặp ác mộng à?"

"Dạ, không sao." Diệp Phi sợ anh hỏi thêm, cho nên cô thấp giọng hỏi anh, "Hôm đó em thấy anh chỉ mua ba cặp nút bịt tai, em lấy hết rồi… Anh mua ba cặp nút bịt tai mới khi nào?"

Lê Tiện Nam nhắm mắt, hàng mi dài rũ bóng xuống hai bên sống mũi.

Anh nghĩ ngợi mấy giây, nói: "Ngày đầu tiên em đến Tây Giao, ban đêm anh tỉnh giấc một lần, sợ em ngủ không ngon, anh ra ngoài mua nút bịt tai."

"Cửa hàng tiện lợi ở góc Tây Giao sao?"

"Ừm."

Giọng mũi nhàn nhạt.

Diệp Phi nằm bên cạnh anh, tự dưng có cảm giác tim đập thình thịch.

Ngày đó là lần đầu tiên cô ngủ ngon bên cạnh anh.

Mấy cặp nút bịt tai này, cô cũng chỉ mới phát hiện gần đây —— Lê Tiện Nam nhờ cô tìm giúp bật lửa, lúc mở ngăn kéo, cô nhìn thấy bên trong có mấy cặp nút bịt tai còn chưa xé bao bì.

Rõ ràng chỉ là chuyện nhỏ nhặt, nhưng cũng vì là chuyện nhỏ nhặt, người ta thường không để ý đến.

Nhìn anh gần thế này, Diệp Phi không cách nào dời mắt, dường như đôi mắt của anh càng thâm trầm hơn, xương lông mày nhô cao, lông mi đổ bóng cong cong.

Diệp Phi vô thức nép sát vào anh, lúc này Lê Tiện Nam tỉnh táo, nhưng hình như cô cũng không để ý, lồng ngực mềm mại áp lên cánh tay anh, cô nhẹ nhàng rúc vào lòng anh.

"Sao thế?" Anh không mở mắt, giọng điệu buồn ngủ, rất lười biếng, cũng rất gợi cảm, anh cười, thanh âm lưu luyến như ngọn lửa êm dịu trong lò sưởi, lách tách, tỏa ánh sáng ấm áp trong lòng, "Bây giờ lại có chuyện gì?"

"Lê Tiện Nam, em muốn ngốc nghếch ở bên cạnh anh một thời gian nữa."

Diệp Phi vùi mặt vào cổ anh, hít một hơi.

Lê Tiện Nam chuẩn bị ngủ tiếp, nhưng nghe cô nói lời này, lại suy nghĩ miên man, lời cô nói có quá nhiều ý nghĩa.

Anh cúi đầu, thấy Diệp Phi im lặng, chỉ nắm lấy tay anh, không nhúc nhích.

Chỉ có hơi thở lướt qua cổ anh, rất nhẹ, lại ẩm ướt —— tựa như đang khóc.

Lê Tiện Nam không nói gì, chỉ vươn tay ôm cô, nhẹ nhàng xoa lưng cô, cách một lớp đồ ngủ bằng lụa, đường cong sống lưng của cô rất nhẹ nhàng, khớp xương nổi lên.

Trong quãng thời gian này, Lê Tiện Nam không tìm cách tỏ tường cô, cô cũng không nói chuyện của mình, nhưng anh cũng nhìn ra một, hai chuyện.

Lúc bị chủ biên áp bức bóc lột, cô bằng lòng làm việc đến một, hai giờ đêm, rõ ràng công việc này trái ngược với suy nghĩ của cô, anh chỉ cảm thấy cô thật tốt, chỉ là cô đặt bản thân mình vào sai vị trí.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!