Chương 13: (Vô Đề)

Lê Tiện Nam hỏi cô vào thứ hai, Diệp Phi đếm ngày, đánh dấu vào thứ bảy trên cuốn lịch để bàn làm việc.

Thứ ba, Hoàng Linh @Diệp Phi trong nhóm trò chuyện, gửi cho cô một địa chỉ, bảo cô hôm sau đến xưởng in lấy sách để ký tên Lộc Phan Đạt.

[Hoàng Kiên Kiên: @Diệp Phi, tôi gửi ảnh chữ ký của Lộc Phan Đạt cho cô, ngày mai đến đó ký đi, ba ngàn cuốn, tám giờ sáng đến đó.]

Mấy bức ảnh chữ ký được gửi qua, Diệp Phi bấm mở ảnh —— đầu tiên, cô ghi nhớ Lộc Phan Đạt viết sấu kim thể (*) rất đẹp, Diệp Phi chưa từng biết dáng dấp của tác giả này thế nào, tài khoản của Lộc Phan Đạt cũng do Hoàng Linh quản lý.

(*) Một thể chữ trong thư pháp.

Giống như tác giả này biến mất tăm sau khi xuất bản quyển tiểu thuyết yêu thầm, mọi tác phẩm dưới tên tác giả này đều là bản thảo thương mại.

Trước đây Mễ Lị đã nói, bút danh mới của Lộc Phan Đạt là Tây Mạn, cô đã tra trên Weibo, chỉ tìm thấy một tài khoản, cô ấy xuất bản một quyển sách yêu đương hàng ngày ngọt ngào, có hơn một trăm ngàn người hâm mộ, nhưng không có một bài đăng nào trên Weibo.

Diệp Phi phải dậy sớm để đến xưởng in ký tên, cho nên sau khi Lê Tiện Nam đến đón đi ăn xong, Diệp Phi nói: "Anh đưa em về hẻm Hòe Tam đi, chắc là sáu giờ ngày mai em phải dậy, em nghĩ xưởng in hơi xa."

Lê Tiện Nam không từ chối, xong việc này, còn mười ngày nữa là đến Tết.

Xe chạy dọc con đường, thấy công nhân đang treo đèn lồng đỏ hai bên.

Trong lúc chờ đèn đỏ, Lê Tiện Nam hỏi: "Tết đến, em có kế hoạch gì chưa?"

"Em chưa biết." Nói đến chuyện này, Diệp Phi không khỏi lo lắng.

Lê Tiện Nam liếc mắt nhìn cô, Diệp Phi không kề cận anh nhiều, anh đoán cô cũng giống anh, Tết đến cũng bận rộn.

Nhưng cô không kề cận như vậy, thái độ xa cách này, làm Lê Tiện Nam phân tâm mấy giây.

Chiếc xe phía trước có lẽ do tài xế mới lái, hết đèn đỏ mà vẫn do dự mãi, chiếc xe đằng sau liên tục bấm kèn, chủ một chiếc Audi hạ kính xe, mắng bằng giọng Bắc Kinh.

Diệp Phi nhìn về phía trước, Lê Tiện Nam đặt tay trên vô lăng, bàn tay sống trong nhung lụa cũng lạnh lẽo như chủ nhân của nó.

Có lẽ nên nói gì đó.

Cô do dự mấy giây, cảm thấy mối quan hệ của họ không gần gũi đến vậy.

"Ừm… Em có kế hoạch gì, sẽ nói cho anh biết trước." Diệp Phi mấp máy môi, lên tiếng.

"Được rồi."

"Tết đến, anh cũng rất bận rộn sao?" Thấy tâm tình của anh không tốt, Diệp Phi muốn nói chuyện với anh.

"Cũng không có gì quá bận rộn, anh về nhà vài chuyến, chơi đánh bài với Triệu Tây Chính." Lê Tiện Nam trông rất lười biếng, dựa vào ghế lái, thanh âm trầm thấp, giọng Bắc Kinh cực kỳ êm tai.

Diệp Phi nhìn anh, tự dưng nhớ ra lần nọ, hơn mười hai giờ khuya còn sửa bản thảo, Lê Tiện Nam nằm bên cạnh cô, đôi lúc lại nói mấy lời với cô.

"Mệt thì đừng thức khuya, việc gì mà em phải vất vả như vậy, tăng ca đến mức này, được trả lương ngoài giờ bao nhiêu?" Lát sau, anh đưa tay đóng máy tính của cô lại.

Diệp Phi buồn ngủ, mở mắt không lên, bên cạnh có một chai thuốc nhỏ mắt bạc hà.

Hôm đó cô cực kỳ buồn ngủ, Lê Tiện Nam ngồi dậy, giường nhúc nhích, cô mới nhỏ mắt, hai mắt đau xót mờ mịt.

Lê Tiện Nam đến gần, ngón tay thon dài véo má cô, lắc lắc, giọng Bắc Kinh mang theo vô vàn cưng chiều, khiến người ta say đắm: "Chậc, buồn ngủ rồi, mèo mướp buồn ngủ… Xem Phi Phi nhà mình mệt chưa kìa."

Đó cũng là một trong số ít những lần anh kéo Diệp Phi sang, ép cô ngủ.

Ngày đó họ ăn tối ở Tây Giao Đàn Cung, Diệp Phi vào bếp rửa cam, cô vặn vòi nước, nước ấm chảy ra.

Cô ít khi hỏi trong ngày anh làm gì, có lẽ cô không cách nào biết được nhà anh trang bị máy nước nóng từ khi nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!