Sau Tết năm đó, Diệp Phi bắt đầu đi theo Lê Tiện Nam.
Hai từ "đi theo" này cũng rất ý nhị, anh đi đến nơi nào đều sẽ hỏi ý kiến của cô, nếu cô rảnh rỗi, anh sẽ đến đón cô, nếu cô không rảnh rỗi, buổi tối anh sẽ gọi điện thoại, nhắn tin với cô.
Đây là mối quan hệ tình nhân hay là gì khác, Diệp Phi cũng chưa từng đòi hỏi một đáp án tiêu chuẩn.
Sau Tết, Diệp Phi bận rộn, một mặt nộp khóa luận, một mặt phải vội vàng thực hiện quy trình hoàn tất một quyển sách tại đơn vị thực tập, Diệp Phi gấp gáp như con quay.
Có mấy lần Lê Tiện Nam không gọi, mười một giờ đêm cô xong việc, có một chiếc xe đen đã đỗ dưới lầu.
Bà Triệu vẫn ở trên núi chưa về, Diệp Phi đã thấy chiếc Bentley vào hẻm mấy lần, hơi lo lắng, nhất là khi luôn có mấy người đàn ông đứng bên ngoài chiếc xe nói chuyện điện thoại, trong đầu Diệp Phi đã tưởng tượng ra bao nhiêu tình tiết như trong tiểu thuyết và phim ảnh, buổi sáng quay về, cô hỏi bà cụ nhà bên, nhưng bà cụ nhiều lời bây giờ cũng kín như bưng.
Diệp Phi không hỏi nữa, lại theo Lê Tiện Nam về Tây Giao Đàn Cung mấy lần.
Căn nhà ở Tây Giao Đàn Cung còn trống trải hơn phòng khách sạn ngày đó, trong nhà cũng không có nước ấm, tủ lạnh chỉ được dùng để trữ nước đá, Lê Tiện Nam gọi thức ăn cho cô, Diệp Phi cũng không quấy rầy anh, chỉ ôm máy tính ngồi trong phòng khách đọc lại bản thảo.
Cô không biết Lê Tiện Nam bận việc gì —— cô biết rất ít chuyện về anh, chỉ là những người như anh, từ khi sinh ra đã ở trên đỉnh cao.
Lê Tiện Nam ngồi ngoài sân hiên, thong thả gác chân lên bàn kính thấp.
Anh hờ hững lắng nghe La Thịnh sắp xếp mọi việc —— La Thịnh là thư ký của ba anh.
La Thịnh liệt kê từng việc, từng việc, cũng phát hiện ra Lê Tiện Nam lơ đãng, cho nên anh ta nói: "Vậy chúng tôi sẽ gửi email cho cậu, sắp xếp thời gian xong, tôi sẽ liệt kê theo thứ tự cho cậu."
—— Thật sự là một thư ký trung thành, chuyên nghiệp.
Lê Tiện Nam không trả lời, anh ném điện thoại lên bàn, cầm ly nước, viên đá chạm vào thành ly, phát ra âm thanh giòn tan.
"Mấy ngày nay Lê tổng tham dự một sự kiện ở nước ngoài, có mấy tài liệu và lễ ký kết cần cậu…"
Lê Tiện Nam tựa lên ghế mây, một tay chống trán.
"Ngoài chuyện này, ba tháng nữa sẽ có tiệc gia đình, Lê tổng bảo tôi nhắc cậu đừng quên dành thời gian quay về…"
La Thịnh không khác nào đã đọc qua bản thảo từ trước, máy móc nói từng lời.
"Nếu như tôi không có thời gian thì sao?" Lê Tiện Nam thong thả chế nhạo.
"Lê tổng nói nếu cậu không quay về, ông ấy sẽ bảo phu nhân gọi cho cậu một ngày trước bữa tiệc để nói chuyện, ngày đó cậu không được đi với con trai của Triệu tổng, gây rắc rối rồi bị đồn đại linh tinh, phải bảo Kha Kỳ gửi lịch trình ngày hôm đó cho tôi."
Lê Tiện Nam cảm thấy thật thú vị.
"Tôi là con ông ấy, hay là cấp dưới của ông ấy?"
"…" La Thịnh không nghĩ Lê Tiện Nam sẽ hỏi một câu như vậy, lấy im lặng làm câu trả lời.
Anh liếc mắt qua cửa kính.
Diệp Phi vẫn ngồi trên sofa, gõ gõ gì đó trên máy tính, Lê Tiện Nam uống một ngụm rượu, đá lạnh thấm đến xương tủy, dòng suy nghĩ của anh tan biến.
Hôm nay Diệp Phi cũng vừa tan ca, anh đợi dưới lầu công ty cô hai, ba tiếng đồng hồ —— Triệu Tây Mi còn chế nhạo anh, nói, cái gì, cải tà quy chính, đợi người ta lâu như vậy.
Lê Tiện Nam lười biếng mỉm cười, anh có lúc nào là tà chứ?
Triệu Tây Mi vỗ tay trong điện thoại: "Đừng nói với anh trai em chuyện em đi đâu, em sẽ giữ bí mật cho anh."
Lê Tiện Nam nhìn Diệp Phi bên trong, La Thịnh cũng báo cáo xong, sợ anh hỏi lại, anh ta cúp máy ngay, giây tiếp theo, một email hiện lên.
Anh không thèm xem, ánh mắt dán vào Diệp Phi bên trong, hôm nay Diệp Phi mặc áo len xanh xám, vạt áo hơi rộng, một phần vạt áo nhét vào lưng quần jean, chừa lại vòng eo mềm mại thanh mảnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!