Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Dòngmàu xanh là lời tác giả
Lúc Tiểu Đào đưa tôi ra sân bay, tôi gặp được đôi anh em kia, ngồi ở chỗ đó có chút gấp gáp, không dám nhìn người, tôi còn chưa kịp cười bảo bọn họ không cần khẩn trương đã nhận được điện thoại của Thiệu Hợp Cảnh.
"Đường ca, đang bận à, đến chơi đi." Giọng nói lơ mơ làm cho tôi cảm thấy hắn uống rất nhiều rượu.
Tôi nói tôi muốn đi ra ngoài không thể góp vui với hắn, hắn cười hai tiếng: "Đừng trốn mà."
Hai thanh niên ngồi đối diện tôi tay nắm tay ngồi cùng một chỗ, bộ dáng nhát gan lại không dám nói chuyện, bộ dáng này thật sự mẹ nó không giống như ra ngoài bán thân, giống như học sinh giỏi muốn ra ngoài học thêm, không cẩn thận bị bắt cóc thì đúng hơn.
Tôi lấy hai viên kẹo từ trong hộp đựng đồ bên cạnh tay đưa cho bọn họ, không để ý Thiệu Hợp Cảnh trêu chọc cố ý hỏi một câu: "Cậu ta thế nào rồi?"
"Thù Cẩm à?"
"……"
"Uống rượu nè."
"Để cho hắn uống ít chút."
Thiệu Hợp Cảnh ở đầu bên kia cười một tiếng, cách một lát tôi nghe thấy thanh âm của hắn từ xa hô lên: "Thù Cẩm, đoán xem là ai?"
Tôi nhìn hai người ngồi đối diện ta cúi đầu bóc kẹo bỏ vào miệng, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
Trong điện thoại di động thanh âm loạn thất bát tao vang lên, lại một giây sau bị lập tức cúp máy.
Tôi đặt điện thoại sang một bên và hỏi: "Tên của hai người là gì?" Bao nhiêu tuổi?"
Nam sinh nói: "Tên em là Cố Sam, năm nay 20 tuổi."
Nữ sinh thì thầm: "Cố An,19 tuổi."
Tôi nói, "Được, không cần phải lo lắng, tôi tìm người đi nghỉ phép với mình thôi."
Ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, lúc xuống đất tôi cơ hồ lập tức ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại Cố Sam gối đầu lên giường tôi ngồi trên thảm ngủ thiếp đi, em gái cậu ta lui vào trong sô pha ngủ.
Tôi không biết, chẳng lẽ khách sạn mà Tiểu Đào đặt cho tôi lại chỉ có một phòng sao, bằng không vì sao bọn họ lại ngủ trong phòng tôi, còn một người ngủ trên đất ngủ một người ngủ trên sô pha.
Tôi mới ngồi dậy từ trên giường, Cố Sam liền mở mắt ra, cậu ta chớp chớp mắt nói với tôi: "Anh Đường, chào buổi sáng."
"Chỉ có một phòng, một giường thôi sao?" Tôi hỏi cậu ta.
Cậu nói, "Không."
"Nếu không phải vì sao hai người phải ngủ ở chỗ này, tôi cũng sẽ không phải bởi vì thấy hai người làm bộ đáng thương mà giúp đỡ hai người, tôi là thương nhân, không phải là nhà từ thiện."
Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Cố Sam nhìn tôi, một lúc lâu sau cậu mím môi nói: "Em gái em vẫn còn đi học. "
Tôi ồ một tiếng.
Cố Sam vẫn quỳ xuống đất, lẳng lặng nhìn tôi: "Anh Đường có người mình thích không?"
Tôi nhìn chằm chằm cậu ta một hồi lâu, đột nhiên nghĩ đến câu mà Tống Ích nói khi nhìn thấy ảnh chụp của hai người này, anh ta nói giống Đường Triều.
Bộ dáng giả tạo này đúng là hơi giống.
Tôi cảm thấy như thể bị người ta theo dõi, tuy rằng tôi không biết vì chuyện gì lý do là gì, nhưng tóm lại nhất định là có người bám đuôi tôi, hắn đã tra được chuyện gì của tôi? Em trai Đường Triều đã chết lúc mười sáu tuổi của tôi à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!