Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Chữ màu xanh là lời tác giả
Lúc Chu Thù Cẩm tỉnh lại đã hơn một giờ sáng, gần hai giờ.
Hoặc bởi vì lúc tôi đang chờ hơi thiếu kiên nhẫn vô tình đập vỡ một ly trước khi thấy hắn di chuyển trong chăn hai lần, sau đó tôi hỏi: "Ngủ đủ?"
Hắn mở mắt ra nhìn bốn phía còn có chút mờ mịt, lúc nhìn thấy tôi dừng một chút, chống người ngồi dậy mặt không chút thay đổi phun ra một chữ: "Nước."
Tôi rót cho nước ly nhiệt rồi đưa cho hắn ta, sau khi nhận được, cúi đầu thổi hơi nóng, một lúc lâu sau đó uống một ngụm hỏi tôi: "Không phải đã bảo anh cút rồi à?"
Tôi đưa tay lấy ly của hắn ta: "Nóng quá?" Tôi nói, "Chờ nguội một chút rồi uống."
Ngón tay hắn cuộn tròn, mặt như xác chết nhìn tôi: "Biết nóng còn rót cho tôi uống?"
Tôi để ly nước sang một bên kéo tay hắn: "Em nói đi là đi, cũng không thèm liên lạc với tôi, thật vất vả mới gặp lại, tôi còn chưa vui một chút, em liền muốn giết chết tôi, tôi là người bình thường đương nhiên có chút nóng tính."
Con ngươi âm trầm của hắn nhìn về phía tôi, cười lạnh thành tiếng: "Anh là người bình thường?"
Tôi cảm thấy tôi vẫn còn khá bình thường, ngoại trừ trên giường chỉ quan tâm đến sở thích cá nhân, đi đến đâu cũng là một hình ảnh thanh niên 6 tốt đáng được khen ngợi.
Tôi nâng ly nước đặt ở một bên thổi cho hắn ta, tầm mắt của hắn nhìn thấy bật lửa tôi ném ở đầu giường dừng lại một chút, tôi lập tức cầm bật lửa cho hắn xem: "Đi cũng đi không để lại đồ lưu niệm cho tôi, tôi không thể nhìn vật nhớ người được à?"
Hắn vẫn bày một khuôn mặt trào phúng, một bộ đã nhìn thấu tôi đang diễn trò, không hề động đậy chút nào.
Tôi nhét bật lửa vào lòng bàn tay hắn: "Bây giờ người trở lại, vật cũng phải trở về chủ sở hữu ban đầu, tôi không cần phải mỗi ngày nhìn vật nhớ em rồi."
Chu Thù Cẩm nói: "Anh làm tôi ghê tởm đến buồn nôn."
Tôi đưa cho hắn cốc nước: "Nhiệt độ bây giờ ok rồi." Lúc hắn tiếp nhận cúi đầu uống nước, đưa tay sờ sờ tóc hắn, mềm nhũn, tôi siết chặt ngón tay để cho sợi tóc hắn từ kẽ ngón tay tôi trượt xuống, cảm giác này làm cho tôi có chút ngứa ngáy, tôi ừ hai tiếng nói cho hắn biết, "Là tôi biết em vẫn cảm thấy tôi là một tên khốn nạn." Chu Thù Cẩm còn rũ mắt uống nước, mắt hắn có chút sưng lên, thần sắc mệt mỏi, tôi cảm thấy hắn ngủ không đu giấc.
"Tôi…" Tôi nói, "Tôi không thể kiểm soát bản thân mình."
Chu Thù Cẩm đưa ly nước đã uống hơn phân nửa nước lên trước mặt tôi: "Không uống."
Tôi nghĩ người này không có tay sao? Đưa tay có thể đặt ở trên tủ đầu giường còn nhất định phải trải qua bước này, áp chế lấy ly nước hỏi hắn: "Thêm chút nước nóng?" Hay tôi pha cho em một ấm trà? "
Đôi mắt đen như mực của hắn trầm mặc nhìn tôi một lát, phun ra hai chữ: "Buồn ngủ."
Tôi cười hắn: "Em ngủ giống em bé thật."
Tôi thấy thân thể hắn giật giật trong chăn, cho rằng hắn chuẩn bị rút về trong chăn ngủ, không ngờ hắn vén chăn lên, nhấc chân đạp một cước vào ngực tôi, khí lực lớn đến mức ông đây trực tiếp lật luôn cả ghế, đầu thiếu chút nữa đập trên sàn nhà, chân ghế kia còn hoàn hảo nện vào tay tôi.
Tôi biết trên đầu chữ Nhẫn có một thanh đao, nhưng cũng phải xem đối tượng chịu đựng kia là ai, là thằng nhãi con Đường Đông Đông kia, một sợi tóc thương tổn của tôi cũng không muốn nhịn, chỉ cảm thấy tiểu súc sinh này muốn tạo phản.
Lúc còn chưa đứng lên khỏi mặt đất đã thấy một cái bật lửa từ hướng hắn ném tới, trượt một đoạn trước mắt ta.
——————————
Khà khà khà, buổi tối tôi có thể viết thêm một chút nữa
——————————
Tôi đạp ghế đứng lên nhìn hắn, hắn trần truồng ngồi bên cạnh mép giường, trên người còn một dấu ấn đỏ đỏ tím tím, thấy tôi thì giả vờ mỉm cười: "Em cũng không thể kiểm soát bản thân mình, tha thứ cho tôi được không, anh?"
Âm cuối của hắn còn nâng cao lên một chút, khiến chính hắn phỏng chừng cũng nghe không nổi, vành tai hắn có chút đỏ, ở bên giường ngồi hai giây sau đó túm chăn quấn mình lại, sắc mặt lại âm trầm giống như mẹ đã chết.
Tôi nghĩ sắc mặt tôi ở trong mắt hắn hẳn là cũng không khác lắm, lắc lắc tay mình bị đập đỏ đi về phía hắn hai bước, chỉ cảm thấy mình tạo nghiệt, một buổi tối cùng người khác hẹn hò, không phải bị tát chính là bị làm chảy máu. Buổi tối mẹ nó không ngủ còn bị cháu trai này một cước đạp xuống đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!