Chương 5: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Lưu ý: Chữ màu xanh là lời tác giả.

Tôi nhấc chân muốn đi, quay đầu lại thấy đứa cháu trai này khuôn mặt trắng bệch rút xuống nước, cảm giác giây tiếp theo có thể nhắm mắt lại trượt vào bồn tắm chết đuối, tôi nói: "Tỉnh đỉ, lên giường mà ngủ."

Hắn mở mắt ra, giơ tay cầm cái bình bên cạnh bàn đựng các loại tinh dầu đập vào người tôi: "Cút đi."

Tôi đặc biệt ghét người không nói hai lời liền đánh, mọi người đều là người văn minh sao không thể dùng lời nói để giải quyết, cứ nhất quyết phải động tay động chân.

Chờ hắn ném toàn bộ đồ đạc trên mặt đất nằm sấp bên cạnh bồn tắm, thở hổn hển không khác gì trâu, tôi cười hắn hiện tại giống như một độc phụ, lúc mới gặp mặt không phải rất giống bị đa nhân cách.

Hắn nằm sấp bên cạnh bồn tắm một lúc lâu không nhúc nhích, tôi đi qua nâng mặt hắn lên mới thấy người này giống như sắp ngất xỉu, sắc mặt trắng bệch thỉnh thoảng còn run rẩy, sau lưng không được nước ấm bao trùm một tầng nổi da gà, hắn ấp úng phun ra một câu: "Lạnh, lạnh quá."

Tôi tưới nước ấm lên lưng trần trụi của hắn, đưa tay lau mặt cho hắn, không nhịn được có chút cắn răng: "Tên nhóc khốn nạn."

Chờ tôi đưa tay lấy toàn bộ con cháu của mình trong mông hắn ra, quấn khăn tắm lau sạch sẽ chút nước trên người hắn, ôm người ra khỏi phòng tắm nhét vào trong chăn mới thấy sắc mặt hắn tốt hơn một chút, mặt cọ cọ trên gối không có động đậy gì.

Tôi nhặt lên quần áo mình lộn xộn vứt ở một bên, mặc vào, sau đó cẩn thận sửa sang lại trước gương kiểu tóc cùng quần áo nhăn nhúm, từ trong quần lấy điện thoại di động ra mới nghĩ đến chuyện Tiết Mỹ Kỳ.

Cô ấy gọi cho tôi vài cuộc nhưng tôi không nhận được, cuối cùng gửi một tin nhắn hỏi tôi: "Cha, anh đi đâu vậy?" Đính kèm là bức ảnh đùi trần của cô ấy.

Tôi vừa gọi điện thoại cho cô ấy vừa đi về phía cửa, điện thoại "đô" vang lên hai tiếng, tôi mở cửa mới phát hiện Chu Thù Cẩm ở trong một căn phòng, ánh đèn hai phòng khách bên ngoài quả thực chói mắt, có một ít tiếng nói chuyện nhỏ, phòng khách bên ngoài có bàn mạt chược, thỉnh thoảng "đinh" hai tiếng.

Trong điện thoại di động, Tiết Mỹ Kỳ bên kia nhận điện thoại làm nũng "Uy" một tiếng, hai người ngồi ở bàn trà trong phòng khách giống như nhìn thấy tôi, không hiểu sao cười một trận vẫy tay với tôi: "Uống trà?"

Tôi biết một người trong số đó, tên là Thiệu Hợp Cảnh, tôi đã chai mặt đi ăn cơm với ba hắn rất lâu, chỗ nào gặp phải còn phải dỗ dành gọi hắn ta một câu Cảnh thiếu.

Đương nhiên hắn có nhận ra hay không thì không biết, dù sao cả Phái thị muốn dựa vào ba hắn ăn cơm cũng không ít, mỗi một người hắn đều có thể tìm đúng chỗ, trí nhớ của hắn còn rất kinh người.

Tôi chỉ chỉ điện thoại di động của mình về phía bọn họ, đóng cửa phòng Chu Thù Cẩm phía sau, sau đó đứng ở cửa nói chuyện với Tiết Mỹ Kỳ: "Tôi gặp mấy người quen, chúng ta lại liên lạc sau nhé?"

Bên kia trầm mặc trong chốc lát, kéo cổ họng "A" hai tiếng, nở nụ cười: "Cha không phải không được à, tắm rửa sạch nằm trên giường, sau đó nói với em không được à?"

Phàm là một người đàn ông bị nghi ngờ năng lực tình dục đều có chút nổi giận, nhưng hiện tại cảnh tượng này cũng không phải lúc tôi nói cho cô ấy lời cay nghiệt có ngày làm chết cô ấy, ho hai tiếng đè nén tính tình nói: "Gần đây tôi có ý định đầu tư đóng phim, cô xem thế nào?"

Dù sao tôi cũng hẹn người đến ăn cơm xong đến phòng, tắm rửa xong, cuối cùng lại không thấy tôi đâu, tôi là một người văn minh lễ phép, cũng không nên bắt cô ấy lập tức cút, đừng quấy rầy mình.

Thanh âm của cô lập tức ngọt ngào: "Cám ơn cha, em không quấy rầy cha làm chính sự."

Tôi ừ hai tiếng cúp điện thoại, lúc cất điện thoại vào túi còn nghĩ thanh niên bây giờ đúng là rất lợi hại.

Cúp điện thoại thấy Thiệu Hợp Cảnh cùng một người đàn ông khác vắt chéo chân nằm trên sô pha, hai ngón tay kẹp điếu thuốc lại gọi tôi: "Đến uống chút trà."

Tôi kéo phẳng mấy nếp nhăn trên quần áo mình rồi bước đi, hướng Thiệu Hợp Cảnh đang ngồi cười: "Cảnh thiếu, không nghĩ đến lại gặp anh ở đây, thật trùng hợp." Tôi thấy hắn híp mắt nhìn tôi liền biết hắn căn bản không biết tôi là ai, tôi cũng không định nói với hắn mình là ai, làm bộ rất quen thuộc là được, ngồi bên cạnh hắn cầm ấm trà rót cho hắn cùng người bên cạnh một chén đầy, lúc nhìn người bên cạnh hắn hỏi, "Không biết vị này…"

Hắn cười ha hả nói: "Tôi họ Trương, Trương Thịnh. "

Cái tên này đại khái tôi đã nghe qua, nhưng nhất thời có chút không nhớ được, tôi buông bình trà xuống gật đầu giới thiệu bản thân: "Đường Hạng, Đường trong Đường triều, Hạng trong Hạng Vũ."

Thiệu Hợp Cảnh chậm rãi à à một tiếng, nâng ly lên hỏi tôi: "Thù Cẩm đâu?"

Tôi nghĩ nghĩ  và nói với hắn ta: "Khi tôi đi ra ngoài thì đang tắm."

Tôi không cảm thấy những lời này có gì buồn cười, nhưng lời nói vừa mới nói ra Thiệu Hợp Cảnh cùng người đàn ông bên cạnh liếc nhau một cái ăn ý cười một tiếng, sau đó Trương Thịnh lên tiếng tôi: "Ông chủ Đường làm giàu ở đâu vậy?"

Tôi không biết bọn họ đang làm trò gì, có quan hệ gì với Chu Thù Cẩm, từ trong túi móc điếu thuốc đưa lên trong miệng, cầm bật lửa châm cho hắn ta rồi trả lời: "Có làm giàu gì đâu, buôn bán nhỏ miễn cưỡng sống qua ngày thôi."

Hắn ta ừ hai tiếng hỏi tôi chơi mạt chược không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!