Chương 27: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Bởi vì bệnh viện khá xa, tôi gọi điện thoại cho người lái xe tới đón tôi và Chu Thù Cẩm. Lúc đứng ở ven đường chờ xe, Chu Thù Cẩm cúi đầu thỉnh thoảng đạp đá trên mặt đất, quần áo ngâm nước dính sát trên người, hắn đưa tay kéo góc áo, lại nhấc chân đá cỏ dại trên mặt đất, mấy phút sau hắn tiến đến bên cạnh tôi cúi đầu nhìn chằm chằm giày của mình, sau đó lại ngẩng đầu nhìn về phía tôi: "Trong giày của em nhiều nước quá, kêu sùng sục cả lên."

Tôi nói, "Vậy thì cậu cởi giày ra."

Hắn lập tức ngồi xổm xuống cởi dây giày của mình, sau khi ném sang một bên, hắn ngồi xổm nghiêng ngẩng đầu nhìn tôi: "Trong vớ cũng toàn là nước thôi."

Tôi cau mày: "Cởi hết ra."

Hắn đưa tay kéo vớ xuống, một đôi chân bị phồng rộp đến trắng bệch giẫm lên đống cỏ dại và đá vụn, ngón chân hắn nhích tới nhích lui trên mặt đất, ngồi chù ụ nhìn chằm chằm chân mình một lúc lâu sau mới ngẩng đầu nhìn tôi: "Đói bụng."

Tôi nhìn đăm đắm hắn một lát: "Mẹ nó tôi còn chưa ăn đâu."

Hắn chậm rãi ồ một tiếng, cách một lát hắn đột nhiên đứng lên chạy tới chỗ hắn nhảy xuống biển trước đó, tôi còn muốn hỏi tên ngốc này định làm gì, hắn chạy tới khom lưng không biết nhặt được thứ gì quỷ quái lại vui vẻ chạy về.

Hắn chạy về bên cạnh tôi thở hổn hển, tay cầm lấy một chiếc bánh mì và một chai nước ngửa đầu nhìn tôi với sự phấn khích: "Bánh mì." Hắn xé túi ra và đưa lên miệng tôi, "Cho anh ăn nè!"

"…" Tôi trầm mặc một lúc.

Chu Thù Cẩm vô cùng sốt ruột nói: "Người khác cho em, em không ăn, không thể ăn sao?"

Tôi nhìn hắn: "Từ chiều hôm qua khi tôi rời đi, cậu không ăn uống gì sao??"

Chu Thù Cẩm hơi há miệng, hồi tưởng một lát cúi đầu, chân trần của hắn vẽ vẽ trên  đất, nhỏ giọng nói: "Em uống nước.". Hắn nói xong ngẩng đầu lên và nhìn tôi, "Em khát quá."

Tôi ừ một tiếng, quay đầu nghĩ xem sao giờ này xe còn chưa tới, đâu xa đến mức mà phải lái lâu như vậy.

Chu Thù Cẩm thăm dò, tiếp tục đưa bánh mì đang cầm lên bên miệng tôi: "Anh mau ăn đi."

Tôi quay đầu lại nhìn hắn, hắn dừng một chút, thu lại tay đang giơ lên, giống như đã phạm sai lầm, hai mắt mở to cẩn thận nhìn tôi, trên má hắn có giọt nước từ trong tóc lăn xuống, ướt sũng hai bên, thong thả trượt lên mặt, tôi nhìn chằm chằm chuỗi nước kia một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được đưa tay lau sạch cho hắn.

Mặt hắn hơi lạnh, đại khái là do nước bị gió thổi khô đã mang theo một phần nhiệt độ trên người hắn.

Chu Thù Cẩm ngẩn người, hắn chớp chớp mắt, đôi mắt nhiễm nước. hơi cong cong, tay hắn còn cầm bánh mì kia nâng lên bên miệng tôi, vui vẻ bắt đầu gọi tên tôi: "Hạng Hạng!"

Tôi lau những giọt nước trên quần áo của mình và nói với hắn, "Tôi không ăn."

Hắn trề miệng và rụt tay lại: "Không ăn không tốt cho sức khỏe."

Tôi quay mắt về phía đường, mẹ nó đang lẽ xe bây giờ phải tới rồi chứ: "Cậu còn nhớ gì không?"

Chu Thù Cẩm mệt mà buông tay cầm bánh mì xuống, không nghe thấy người khác nói gì: "Hả?"

Tôi hỏi hắn: "Tại sao cậu lại nhớ tới tôi, cậu còn nhớ chuyện gì, bác sĩ nói bệnh của cậu sẽ kéo dài bao lâu, đừng nói là cậu sẽ thành tên ngốc cả đời đấy nhé? "

Chu Thù Cẩm cúi đầu nhìn chằm chằm bánh mì trên tay mình, vô cùng oan ức nhỏ giọng mở miệng nói: "Em không ngốc."

Tôi hỏi: "Trương Thịnh có quan hệ gì với cậu, sao cậu lại biến thành bộ dạng như bây giờ?"

Chu Thù Cẩm ngẩng đầu rụt rè nói: "Thịnh Thịnh, giúp em"

Tôi nhìn hắn: "Giúp cậu cái gì?"

Chu Thù Cẩm nhìn tôi và nói: "Giúp em." Hắn dừng một chút, tiếp tục nói, "Giúp em, đưa em đến bên cạnh Hạng Hạng."

Tôi nhíu nhíu mày, cuối cùng đã nhìn thấy một chiếc xe quen mắt, khi chiếc xe chậm rãi lái tới liếc hắn một cái, cảm thấy nực cười: "Sao, cậu thành tên ngốc rồi để người ta đưa đến cạnh tôi? Muốn làm gì?"

Chu Thù Cẩm mím môi, chiếc xe bốn bánh chạy còn mẹ nó không chịu chạy nhanh lên, cuối cùng cũng dừng lại trước mặt tôi, tài xe hạ cửa sổ xe cười hắc hắc với tôi: "Anh Đường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!