Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Dòng màu xanh là lời tác giả.
Bởi vì Tiết Mỹ Kỳ tự dưng thương cảm khóc chút cha chút chút, thế nên cuối cùng đệt mẹ tôi tính hỏi gì cũng quên luôn rồi, nhưng chẳng sao, mặc kệ cô ta vô tình hay cố ý, ai bảo cô ta tới đây, bây giờ tôi ở đây xa mặt trời, có muốn cũng chả làm gì được tôi cả.
Sắp qua năm mới hình như Tiết Mỹ Kỳ có hơi bận bịu, mà tôi thì rảnh đến phát chán, dứt khoát cho nhân viên nghỉ dài. Đến đêm 30 Tết chẳng biết Tiết Mỹ Kỳ lấy chai rượu ở đâu tới, rót cho tôi một ly, sau đó vứt hết mặt mũi vay tiền tôi.
Không biết có phải vì lần trước ở thư phòng của tôi, thấy cô ta khóc cho nên cô ta nghiễm nhiên xem mối quan hệ giữa chúng tôi trở thành tỉnh cảm bạn bè khắng khít chó má, càng ngày càng bạo dạn hơn. Cô ta ngồi trên tay vịn sofa nhấp một ngụm rượu rồi nói với tôi: "Kịch bản đã hoàn thành. "
Tôi đảm bảo rằng tôi thực sự thành tâm chúc mừng cô ta, Tiết Mỹ Kỳ nhìn tôi và nói: "Nhưng tôi không có tiền."
Tôi buồn bực: "Tiết Mỹ Kỳ, cô không có liêm sỉ à?"
Cô buông ly rượu xuống, đi đến bên tôi ôm cánh tay ngẩng đầu nhìn tôi: "Anh, anh cứu em, muốn trở lại màn ảnh hay không thì tất cả thành bại đều nằm ở đây."
Ta vung tay hất cô ra, cô hơi lui về phía sau, hai tay chắp lại trước ngực tạo dáng "cầu xin anh", giống như vật nhỏ đáng thương, tôi mở miệng muốn mắng, thì điện thoại trên bàn vang lên, tôi sỗ sàng thoát khỏi Tiết Mỹ Kỳ sau đó đi lấy điện thoại của mình.
Tôi thấy số còn tưởng rằng Tống Ích gọi điện thoại cho mình, một năm số lần anh ấy gọi cho tôi chỉ đếm trên đầu ngón tay, hẳn là anh cũng có cuộc sống như ý nguyện, tôi cảm thấy thế rất tốt, lễ tết hỏi thăm. Mỗi người đều có cuộc sống của chính mình.
Lúc nghe điện thoại, Tiết Mỹ Kỳ ở bên kia vô cùng làm lố bản thân, rất sống động làm cho tôi con mẹ nó nở nụ cười, tức giận lên tiếng: "Cô chắp tay cho ai vậy?"
Tiết Mỹ Kỳ cười lấp lánh, tôi còn chưa kip tiếp thu hành động này vào não, thì trong điện thoại truyền đến tiếng: "Anh, chúc mừng năm mới."
Giọng nói này quá đỗi quen thuộc, tôi xoay người muốn cúp điện thoại, Chu Thù Cẩm ở bên kia nói: "Đừng cúp máy, lâu như vậy không thấy nói chuyện với anh."
Ngữ điệu của hắn không nhanh không chậm, nói rõ ràng từng chữ một, chẳng mang theo men say Từ năm ngoái, khi tôi rời khỏi thành phố Bái, thì đó là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện. Sao tên khốn giống như từ trại tâm thần ra lại cứ bám tôi không rời vậy?
Tôi cúp điện thoại của hắn, sau đó trực tiếp kéo số vào danh sách đen, Tiết Mỹ Kỳ từ phía sau tôi tiến lại gần: "Người quấy rối à?"
Tôi quay đầu lại nhìn cô, điện thoại trong tay lại vang lên, Tiết Mỹ Kỳ giật điện thoại từ trong tay tôi, cô ấn nút nghe sau đó nhẹ giọng mở miệng:"Này?"
"…" Đúng là Tiết Mỹ Kỳ ở trước mặt tôi, gan chó càng ngày càng phình ra.
Tiết Mỹ Kỳ liếc tôi: "Ngứa hay sao đến đêm còn đi quấy rầy chuyện tốt của người khác" Cô ta nói xong cúp điện thoại, lúc trả lại điện thoại cho tôi còn bày ra dáng vẻ tranh công: "Có phải em vừa giúp anh xử lý chuyện phiền phức không?"
Quả thật điện thoại của tôi không vang lên nữa, thẳng đến khi bước qua năm mới, đám người du lịch bên này bắt đầu lục tục quay về, Tiết Mỹ Kỳ cầm thẻ ngân hàng tôi đưa cho Tống Ích lại bị ép nhét vào tay, bắt đầu kế hoạch trở lại màn ảnh rộng của cô ta.
Lúc tôi vừa mới tới bên này nóng lòng kiếm tiền không rảnh quan tâm dục vọng thân thể của mình, bây giờ tất cả mọi thứ đã chậm rãi đi vào quỹ đạo mới bắt đầu để ý tới hoan lạc của bản thân. Thậm chí còn có ngày ngẫu hứng gọi hỏi Tiết Mỹ Kỳ khi nào bắt đầu kế hoạch, thuận miệng đưa đẩy, nếu có chuyện ầm ĩ thì có thể đến ở vài ngày với tôi.
Tiết Mỹ Kỳ ở bên kia gào lên với tôi: "Em không phải là tú bà giới giải trí!"
Tôi vuốt mặt cúp máy.
Đến cuối mùa xuân Tiết Mỹ Kỳ đen một vòng lớn rồi lại chạy về, tôi thấy bộ dáng cha bệnh mẹ chết của cô ta, ném hai triệu xuống cho cá ăn. Cô ta ở phòng ngủ lì một ngày một đêm, sau đấy chẳng hiểu chập dây nào kéo tôi ra ngoài mua thức ăn nấu bữa cơm quê nhà, còn nói trước khi chết già muốn được ăn một bữa cơm gia đình.
Tôi cảm thấy chắc là mình đã trưởng thành rồi, tâm lượng càng lúc càng rộng lớn. Đối với những thứ chẳng hiểu được và mấy thứ gây rối vô lý cũng có thể mở rộng trái tim.
Qua mùa xuân này tôi đã ba mươi lăm tuổi, ba mươi lăm năm cuộc đời nhanh chóng và không thể kiểm soát cứ thế mà trượt đi, nếu nhân sinh nhất định phải có lằn ranh phân chia giữa nửa trước và nửa sau, tôi hy vọng đến một thời gian nhất định ở cái ranh giới này tôi vẫn còn đang độ khỏe mạnh. Như thì những sự kiện trong quá khứ mà tôi không định đề cập đến và không muốn chạm vào, ít nhất chứng tỏ rằng nó không ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi.
——
Bởi vì muốn Đông Đông ra sân ngày lập tức, nên viết ở đây để tránh trường hợp 10 giờ rữa rồi mà còn chưa khởi trận ma pháp
Nhớ lấy xô hứng máu chó, chỉ có thể nhắc thế thôi.
——
Thời tiết ấm dần lên, lại một tốp khách du lịch sang đây vui chơi. Bình thường thì mua du lịch cao điểm lại là lúc công việc của tôi nhàn rỗi. Tiết Mỹ Kỹ cũng qua lại vài lần, chờ đến sau khi hè tới, khi tôi đang tha thẩn ở bờ biển nghĩ xem mình có lấy được một hoặc hai chiếc du thuyền nhỏ không, cậu thanh niên làm việc ở văn phòng tôi cưỡi chiếc xe máy lao vội tới nói có người kiếm tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!