Edit by Mặc Hàm
Tôi không biết bây giờ thẩm mỹ của học sinh có phải đã đột phá điên đảo gì hay không, tôi đã dừng xe ở cổng trường nghệ thuật ba ngày, thế nhưng không chấm được ai mang khí chất học sinh cả, thậm chí đã có người đã rất bạo dạn, trực tiếp đi tới trước xe tôi gõ cửa sổ, nói thấy xe của tôi đỗ ở cửa đã nhiều ngày, có phải đang chờ người hay không.
Đó là một cô gái, thật sự thì dáng vẻ không phải quá phù hợp với thẩm mỹ của tôi, nhưng cũng coi như đẹp mắt, tôi mở cửa xe cho cô ấy vào và mình đang ở cổng trường chờ một người bạn ba ngày, ai dè hắn bướng bỉnh quá, thật sự không thèm ra gặp mình.
Đây chỉ là một lời nói dối hoa mỹ để cả hai đều có thể đi tới bước tiếp theo thôi, căn bản không cần quan tâm đến độ chân thật và đáng tin của nó cả.
Nữ sinh quả nhiên không để ý đến tính chân thực nói "Thì ra là thế", sau đó cười khanh khách trả lời: "Vậy quên người bạn kia của anh đi." Nói xong ưỡn người, "Anh thấy để em là bạn của anh thì sao?"
Con gái giờ cũng dạn dĩ quá, chiếu theo khẩu vị thường ngày thì đây không phải là loại tôi thích, đại khái bởi vì năm sáu năm cùng Đường Đông Đông ngốc nghếch, hiện tại nhìn thấy đóa hoa nào nào cũng quá chói mắt.
Vì vậy, tôi chân thành mời cô bé táo bạo này ăn tối với tôi.
Cô bé dạn dĩ rụt rè trong chốc lát, cô ấy nói buổi tối cô ấy còn có tiết, cho tôi cái hẹn vào tối thứ Sáu, tôi cũng không phải là người nôn nóng, vui vẻ đồng ý và trao đổi thông tin liên lạc với cô ấy
Cô ấy gõ tên mình trên điện thoại di động của tôi – Tiết Mỹ Kỳ. Sau khi trả lại điện thoại cho tôi, cô ấy chớp mắt và nói với tôi rằng cô ấy là sinh viên năm thứ ba của khoa diễn xuất, ước mơ của cô ấy là trở thành một diễn viên.
Tôi đã bày tỏ mình ủng hộ ước mơ của cô ấy và chân thành chúc cho cô ấy trở thành một diễn viên nổi tiếng khắp nam bắc.
Cô ấy có thể nổi tiếng khắp đại giang nam bắc đương nhiên là tốt, dù sao tôi cũng có thể người tôi có thể lên giường nổi tiếng nhất cũng chỉ là một nữ diễn viên tuyến mười tám mà thôi.
Đàn ông mà, sẽ luôn có một chút hư vinh không đáng kể.
Vào thứ Sáu, tôi cố ý đặt phòng ăn trên tầng cao nhất của tòa nhà ven sông, nhà hàng đó có thể nhìn thấy cảnh đêm của thành phố. Hẹn hò mà, tóm lại là địa điểm trông càng lãng mạn càng tốt.
Tôi còn cố ý sửa soạn rồi đến cổng trường đón Tiết Mỹ Kỳ, sau khi cô lên xe lấy gương liền bắt đầu trang điểm, vừa dặm lại son môi vừa nghiêng mắt nhìn tôi cười nói: "Cũng không thể làm cho anh Đường đây mất mặt."
Tôi khởi động xe và nói với cô ấy, "Dù sao thì cô cũng cho tôi thể diện."
Cô lại cười ha ha hai tiếng, tính tình cô không tệ, dáng vẻ cũng được, cho nên ở chung coi như hòa hợp, tôi rất hài lòng.
Lái xe đến dưới tòa nhà Tân Giang, tôi đưa chìa khóa xe cho bảo vệ để hắn tôi đi đỗ xe, lúc cùng Tiết Mỹ Kỳ xuống xe, mơ hồ thấy bóng lưng người phía trước được đón vào có chút quen mắt, chờ Tiết Mỹ Kỳ vòng lấy cánh tôiy tôi hỏi tôi làm sao, tôi còn nghĩ Đường Đông Đông kia hẳn là không ồn ào thế đâu.
Chờ tôi cùng Tiết Mỹ Kỳ ngồi ở trong phòng ăn, tôi cố ý nhờ người đặt chỗ ở gần cửa sổ, cảnh trí bên cửa sổ khá được, Tiết Mỹ Kỳ thoạt nhìn cũng vô cùng hài lòng, ăn cơm được một nửa, tôi thấy quản lý nhà hàng đi qua tiếp đãi vài người, mới nghĩ đến lúc mình vào cửa cảm thấy bóng lưng quen mắt kia quả thật không phải ảo giác.
Dáng vẻ người này mặc quần áo cởi quần áo ra, tôi đã nhìn không biết bao nhiêu lần, nhưng mà bộ dáng bị đám người vây quanh như chim khổng tước đi ở giữa đám người thật đúng là chưa thấy bao giờ, trong lúc nhất thời có chút đạc biệt, chăm chú nhìn thêm lần nữa
Tôi có quen biết với quản lý nhà hàng này, cũng không thân lắm, miễn cưỡng chỉ có thể nhờ trợ lý gửi tin nhắn giúp giữ lại một vị trí tốt thì không bị từ chối, Đường Đông Đông không thấy lạ lẫm gì đối với dáng vẻ gật đầu khom lưng của quản lý nhà hàng này trước mặt này.
Tôi cảm thấy có chút buồn cười, trong đầu còn nghĩ đến bộ dáng người này khóc rên rỉ trên giường, như vậy xem ra mẹ nó tôi còn trách hắn ta.
Ba tuần sau tôi lại gặp Đường Đông Đông, nhưng mà hiện tại tôi không thể gọi Đường Đông Đông, hơn nữa hắn ta bị đám người vây quanh từ chỗ cách đó mấy mét tiếp đón vào phòng, tôi cũng không có can đảm tiến lại, trực tiếp mang người lên giường mình.
——
Lúc thu hồi ánh mắt, tôi thấy Tiết Mỹ Kỳ cũng chống cằm nhìn gian phòng mà Đường Đông bước vào, miệng còn hỏi tôi: "Anh Đường có biết người kia là ai không?"
Tôi liếc nhìn cô ấy: "Sao vậy?" "
Cô thu tầm mắt về, cười khúc khích với tôi: "Tôi thấy anh Đường nhìn chằm chằm lúc lâu."
Tôi nâng ly lên với cô ấy và mỉm cười: "Người đẹp sẽ luôn luôn làm cho mọi người muốn nhìn nhiều hơn mà."
Cô uống một ngụm rượu và cười: "Anh Đường nói thật khiến người ta buồn đấy."
Tôi à hai tiếng: "Tất nhiên, người đẹp nhất lúc này đang ngồi đối diện với tôi."
Phụ nữ luôn luôn cần phải dỗ dành, tôi biết rõ, đặc biệt là khi tâm tình đang vừa đúng lúc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!