Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Màu xanh là lời tác giả
Chỗ này cách xa nội thành, toàn thân tôi ướt đẫm đi trên đường hơn mười phút không thấy một bóng xe nào ngang qua, tuy rằng trời đã ấm lên nhưng gió thổi nước trên người vẫn hơi lạnh.
Tên khốn nạn kia vừa đi ra chỗ rách nát kia la hét muốn giết người, khả năng là hắn sẽ không chết nhưng lại có thể bị trúng gió mà bệnh nằm một chỗ.
Lại đi khoảng trăm mét nữa, xe từ phía sau đi tới dừng lại bên cạnh tôi, một lúc lâu sau không hề khởi động, tôi cảm không cần phải bạc đãi mình, mở cửa xe trực tiếp ngồi vào.
Hàng ghế trước xe vẫn có hai người ngồi, bọn họ không nói lời nào, mặt không chút đổi nhìn về phía trước như người máy ngu ngốc, mông tôi mới chạm vào chỗ ngồi, tầm mắt nghiêng nhìn thấy Chu Thù Cẩm quấn một tấm chăn núp bên trong, hắn không nói gì cũng không nhìn tôi, cả người vẫn không nhúc nhích khẽ run rẩy.
Tôi thu hồi tầm mắt của mình, xe chậm rãi khởi động, cửa sổ xe đóng chặt làm bên trong xe càng thêm yên tĩnh, an tĩnh đến mức tôi cảm thấy mình có thể nghe thấy tiếng hít thở của hai người ngồi phía trước, tôi cởi quần áo ướt sũng trên người mình ra, ấn cửa sổ xe trực tiếp ném ra ngoài.
Gió thổi vào ngoài xe làm cho người ngồi bên cạnh tôi co rúm một chút, bởi vì tôi cởi quần áo dính trên người mình, nên cảm thấy thoải mái không ít, thoải mái giơ tay vỗ vỗ bả vai người ngồi ghế lái phụ bảo hắn đưa cho tôi mấy tờ khăn giấy thuận tiện cho tôi mượn điện thoại.
Người kia không nói gì cũng không nhúc nhích, ngồi ở chỗ đó giống như một tác phẩm điêu khắc ngu ngốc, tôi không nhịn được cảm thấy nực cười, cuối cùng Chu Thù Cẩm vẫn quấn chăn cũng y như một bức tượng ngu ngốc giật giật, hắn dịch thân thể khàn giọng phun ra hai chữ: "Cho hắn."
Vệ sĩ ngốc nghếch của hắn mới rút ra mấy tờ giấy tiện thể đưa điện thoại di động cho tôi.
Tôi lấy giấy lau nước dính trên người mình, cầm điện thoại di động suy nghĩ nửa ngày mới nhớ được số của Tống Ích—— từ khi anh ta về quên đón ba mình, tôi không liên lạc với anh ta nữa, về phần anh ta có liên lạc với tôi hay không, tôi không biết cũng không cách nào biết được.
Tôi cầm điện thoại đang vắt óc suy nghĩ liên lạc với ai để người ta mang tôi đi khỏi tình huống quỷ quái này, tốt nhất là lấy cho tôi một bộ quần áo tốt hơn một chút, sau đó mẹ nó dẫn tôi bước qua chậu than để xua đi cái sự xui xẻo này.
Nhưng tôi không nhớ rõ, cầm điện thoại nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ nửa ngày đột nhiên cảm thấy buồn phiền, sống hơn ba mươi năm mà sống đến mức này.
Tiên tri của Chu Thù Cẩm thế mà thành sự thật, lúc trước hắn nói với tôi như thế nào nhỉ?
À đúng, hắn vừa cao trào vừa khóc vừa nói với tôi —— Đường Hạng, anh cô độc lẻ loi cả đời.
Hắn vẽ cho tôi một cái vòng tròn cô đơn cả đời, còn phải đóng khung tôi vào trong cái vòng này, ai bảo hắn có bản lĩnh này, ai bảo mẹ nó lại thật sự hận tôi.
Tôi cầm điện thoại cảm thấy đau đầu, cuối cùng không biết gọi số nào, đơn giản gọi vào số cố định trong nhà mình, khóe mắt thấy Chu Thù Cẩm cúi đầu rụt trong chăn, tôi không thấy rõ mặt hắn, đại khái có thể nhìn thấy mái tóc lộn xộn, ướt sũng của hắn che khuất hai gò má.
Tôi thật sự không muốn nhìn hắn, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc xe đối diện nhanh chóng lao qua trước mắt, điện thoại trong tay tôi đã được nối máy —— alo?
Tôi hơi vui vẻ: "Ở nhà tôi chở điện thoại của tôi à?"
Tống Ích ho khan hai tiếng, hình như là bị cảm, mang theo một giọng mũi hừ nhẹ hỏi: "Có chuyện à?"
Tôi ừm.
Tống Ích hỏi: "Còn đứng được không đấy, hay muốn đến chỗ anh đây khóc một lát?"
Tôi nói: "Cút đi."
Tống Ích ở bên kia hàm hồ cười: "Còn đi được không?"
Tôi nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ ừ một tiếng: "Vẫn đứng được, nhưng phải bán nhà lăn lộn ở chỗ khác, nơi này không dễ sống, cũng không ai biết tên đầu trâu mặt ngựa nào ở sau lưng chỉnh anh."
Tống Ích dừng một chút, hỏi: "Về nhà chưa?"
Tôi nói: "Anh lái xe mang cho tôi một bộ quần áo đến lối ra phía tây thành phố đón tôi, lát nữa tôi sẽ tới đấy."
Tống Ích cười ra tiếng: "Đệt mẹ cậu cũng thật biết sai tôi đấy."
Tôi gõ gõ mặt lưng điện thoại, chậm lại và nói, "Tới đón tôi."
Sau khi Tống Ích đồng ý, tôi cúp điện thoại, trả lại điện thoại cho người đàn ông ngồi ghế lái phụ, sau khi thu hồi tầm mắt thấy đầu Chu Thù Cẩm thò ra từ trong chăn, khuôn mặt trắng bệch của hắn nhìn chằm chằm tôi như một con dã quỷ không có chỗ đầu thai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!