Chương 18: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Lưu ý: Chữ màu xanh là lời tác giả.

Tôi gặp lại Chu Thù Cẩm đã là chuyện của mấy tháng sau, thời tiết đã ấm lên, tôi xui xẻo mấy tháng, lúc tôi ra ngoài nhìn thấy mặt trời thì hơi hoảng, mấy công ty luật hợp tác với tôi trong khoảng thời gian này đều ẩn ý nói phía trên có người muốn chỉnh tôi, hết cách.

Cách ánh mặt trời chói lọi, tôi bị người ta dẫn đến bên cạnh xe nhìn thấy Chu Thù Cẩm dựa lên xe hút thuốc, tóc hắn đã cắt ngắn một chút, đôi mắt vẫn đeo gọng kim loại kia,  đang híp lại không biết suy tư cái gì.

Trạng thái cả người tôi không ổn lắm, lười phản ứng với người khác. Im lặng không lên tiếng bị người của hắn dẫn đến cạnh hắn, hắn thong thả đứng thẳng người nhìn tôi, sau đó cười nhạo một tiếng, tôi liếc nhìn hắn, bộ dáng tôi vô cùng xui xẻo này khiến hắn vô cùng sung sướng, hơi nhếch khóe miệng không nói gì, bóp điếu thuốc mở cửa xe, trực tiếp chui vào.

Tôi từ đầu bên kia còn chưa ngồi vững thì xe đã chạy mất, hai chúng tôi ngồi sau xe gần mười phút, không ai lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng này., tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười, nhìn ánh mặt trời bị kính cản quang làm cho chút u ám ngoài cửa sổ cười ra tiếng: "Gì đây, muốn làm tôi à?"

Chu Thù Cẩm bắt đầu lên tiếng, cách một lát đột nhiên lạnh giọng quát: "Đúng vậy."

Tôi gật đầu: "Được thôi."

Lại bắt đầu trầm mặc, tôi không biết mình ngồi trên xe bao lâu, mắt thấy chiếc xe này lái đến đập chứa nước mà tôi thường xuyên đến câu cá, ngón tay tôi gõ gõ cửa xe, xe dừng lại Chu Thù Cẩm không nói một câu liền mở cửa xuống xe.

Tôi ngồi trên xe chờ một lát, vệ sĩ của hắn cũng không biết là thứ quái quỷ gì, gõ cửa sổ xe ra hiệu cho tôi đi xuống.

Sau đó tôi được đưa đến bên cạnh hồ chứa, Chu Thù Cẩm đứng bên bờ hồ lười biếng đứng ở nơi đó nhìn xung quanh như mấy ngày không ngủ, sau khi tôi đi tới bên cạnh hắn, hắn chậm rãi duỗi thắt lưng, vệ sĩ đứng bên cạnh hắn đột nhiên lấy ra một cái bịt mắt đen đưa lên trước mắt tôi.

Chu Thù Cẩm nói: "Đeo vào."

Tôi vui vẻ: "Sao thế, bịt mắt chơi dã chiến, bạo thế cơ à? "

Chu Thù Cẩm nghiêng đầu nhìn tô, ánh mắt hắn nhìn thiếu chút nữa đã khơi dậy rất nhiều cảm xúc tiêu cực trong lòng tôi, nhưng bị hai người đàn ông phía sau hắn miễn cưỡng dằn lòng, tôi lấy thứ hắn đưa trước mắt quơ quơ trên tay, đè ép sự nóng nảy sắp bùng nổ của mình: "Thế nào?"

Chu Thù Cẩm chuyển tầm mắt đến hồ nước phía trước, một lúc lâu sau vô cảm phun ra một câu: "Anh bịt mắt lại đi về phía trước mười bước, không rơi xuống nước thì coi như hai ta thanh toán xong, về sau coi như không quen biết."

Tôi ồ một tiếng, lắc lắc cổ tay vẫy trước mặt hắn: "Có trói tay không? Bịt mắt à, nhưng tôi không biết bơi, mà giờ trời nắng to đấy."

Đôi mắt đen láy của Chu Thù Cẩm nhìn chằm chằm tôi một lát, không đáp lại.

Tôi cười hai tiếng: "Có muốn buộc thêm tảng đá trên người hay không?" Tôi nhìn hắn, "không thì làm sao biết được có chết không?" Tôi cầm lấy cái bịt mắt kia ném lại cho hắn, "Như vậy có thể chết người không?!"

Chiếc bịt mắt màu đen kia sau khi chạm vào quần áo của hắn thì nhanh chóng rơi bên chân, mà tôi cũng nhanh chóng bị một người đàn ông phía sau hắn không rỡ mặt nắm chặt hai tay.. Góc nhìn tôi cúi đầu có thể nhìn thấy cánh tay Chu Thù Cẩm giật giật, hắn lấy hộp thuốc từ trong túi ra, tôi nghe thấy tiếng thuốc lá, tiếng đốt thuốc, tiếng gió thổi qua mặt nước vào đầu hè, trong đống đá đó kiến bò qua mảnh đá vụn lộn xộn.

Tất cả cảnh tượng này trở nên vô cùng rõ ràng lại chậm chạp, cực kỳ giống như người cha ruột đoản mệnh của tôi, đã chết đuối trong một cái ao chứa đầy bùn.

Chu Thù Cẩm trong cảnh tượng như vậy chèn vào một câu lạnh lùng mà vô cùng bình thường: "Cần gì phải làm thế?"

Giọng nói của hắn làm cho tôi bất ngờ hắt hơi giống như đã nín nhịn hồi lâu, bởi vì tay bị khóa ngược ra sau không dễ nhúc nhích, cái hắt hơi này làm cho tôi có chút không thoải mái, tôi giơ khuỷu tay lên thúc vào người đàn ông phía sau.

Sau đó tôi bị túm lấy cổ áo hoặc là bị vặn tay mẹ nó dù sao ai biết được là động tác ủy quái gì, đẩy đẩy hai bước. Tôi dẫm qua mấy con kiến đang bò trên đống đá vụn kia, dẫm lên một trận gió mềm đột nhiên cuốn qua, dẫm lên cỏ dại cùng bãi cỏ được cắt tỉa tỉ mỉ, dẫm lên thuốc lá Chu Thù Cẩm ném ra, sau đó là một đống đá vụn rơi xuống.

Nước tanh của hồ chứa tràn vào mũi.

Trong nháy mắt này tôi mới thật sự đã hiểu được —— có thể Chu Thù Cẩm thật sự hận tôi.

Ý nghĩ này lóe lên trong đầu tôi trước khi tôi bị nước nhấn chìm, sau khi bị sặc hai ngụm nước tôi đột nhiên gặp lại người cha đoản mệnh mà mình không hề ấn tượng kia, điều mà duy nhất đọng trong đầu tối chính là thi thể hắn ngâm trong cái ao bẩn thỉu đến trắng bệch.

Hắn ở trong vùng nước sâu không thấy đáy này đột nhiên mở mắt về phía tôi, phần trắng của mắt hắn chiếm gần hết hốc mắt, toàn bộ con người như muốn nhảy ra khỏi hốc mắt, nhìn chằm chằm tôi không giống như bất kì người cha nào tôi đã từng biết, ngược lại giống như ác quỷ đòi mạng.

Không cảm thấy sợ hãi, trong cuộc sống của tôi không bao giờ có việc làm cho tôi thấy sợ cả.

Sống cũng vậy, chết là thế.

Tôi đã chịu đựng đủ tất cả những hậu quả do sự mềm yếu mang lại, người cha đoản mệnh vô dụng này còn có Đường Triều.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!