Chương 17: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Lưu ý: Dòng màu xanh là lời tác giả

Sau khi tôi đỗ xe ở bãi đỗ xong, nghe thấy tiếng của Chu Thù cẩm truyền ra từ điện thoại trên ghế lái phụ, lúc này trong bãi đỗ không có xe nào dừng, ánh đèn ố vàng chiếu lên toàn bộ bãi đỗ xe giống như đang chiếu lên mấy trăm ngàn ngôi mộ.

Giọng nói đột nhiên vang lên của Chu Thù Cẩm có chút không phù hợp.

Tôi tắt động cơ, cởi dây an toàn và xoay người cầm điện thoại lên: "Tắm xong chưa?"

"Ừm."

"……"

"……"

"Được rồi, có việc, cúp."

Tôi không biết câu này của mình có vấn đề gì, Chu Thù Cẩm ở bên kia kéo dài thanh âm trào phúng cười ra tiếng: "Làm việc?"

Tôi gõ một điếu từ hộp thuốc lá, dùng sự kiên nhẫn chưa từng có trước đây nói: "Không làm thì cạp đất à?"

Chu Thù Cẩm tiếp tục cười lạnh bên kia, đúng là càng nhịn thì càng được nước lấn tới mà, tôi thấy quá vô nghĩa, định kéo giọng nói cúp máy.

Hắn ở bên kia thong thả lên tiếng: "Ở phố cổ bên kia của các anh đang định quy hoạch thành phố thương mại à?"

Tôi cười hắn: "Biết nhiều nhỉ."

Thanh âm cười nhạo của Chu Thù Cẩm càng lộ rõ, hắn chậm rãi hỏi tôi: "Người phụ trách văn phòng đấu thầu là họ Lưu hay họ Tào?"

Tôi hít một hơi thuốc: "Họ Tào."

Hắn chậm rãi à một tiếng: "Thiệu Hợp Cảnh hình như cũng rất hứng thú với mảnh đất kia."

Tôi nghe cái giọng này là biết hắn lại diễn trò rồi, cười nhạo một tiếng: "Thì sao, hắn thấy hứng thú còn tôi thì không?"

Chu Thù Cẩm chậm rãi nở nụ cười đầy hàm ý trào phúng, sau đó nói với tôi: "Có thể."

Một lát sau, hắn lạnh giọng nói: "Đường Hạng, anh thật sự làm tôi thấy ghê tởm."

Tôi vừa định nói hắn phát bệnh thì được nước làm tới, bên kia lập tức cúp máy.

Tôi cất điện thoại vào trong túi, lấy chìa khóa xe trở lại văn phòng, lúc ra khỏi thang máy vào văn phòng hỏi thư kỷ Tiểu Đào xin nghỉ bao lâu, còn bảo cô tìm người buổi tối đến lái xe cho tôi.

Năm giờ chiều, thư ký gõ cửa nói người lớn trong nhà anh Đào gặp chuyện không may, có thể phải đợi đến tuần sau mới trở lại, hỏi tôi bây giờ chuẩn bị đi à.

Tôi bảo cô ấy đợi một lát, ở trước bàn làm việc lại nhìn hồ sơ dự thầu buổi sáng mình cố ý cầm ra —— tôi nghe ý của Chu Thù Cẩm là Thiệu Hợp Cảnh cũng có hứng thú với nơi đó, tôi còn cho rằng hắn dính vào Chu Thù Cẩm nhất định để ý tới hạng mục dùng trăm tỷ làm đơn vị trên tay của Chu Thù Cẩm mới đúng, hạng mục mấy chục triệu này hắn còn làm đ*o gì mà cướp với tôi.

Tôi cảm thấy hơi bực bội.

Buổi tối lúc ăn cơm với phó cục cục kế hoạch kia cũng hơi tùy ý, tan cuộc, mấy người bên kia hắn mang đến uyển chuyển ý bảo sai khi ăn cơm có muốn đi giải trí với bọn họ hay không, tôi giả vờ nghe không hiểu, tiễn người lên xe.

Vốn là tôi cũng đã chuẩn bị rằng mình không trúng thầu, cả thành phố Phái này ai mẹ nó dám cướp dự án với Thiệu Hợp Cảnh, người ta không những tiền tài dồi dào, nhân khí đầy đủ, mà quan trọng là nếu chọc hắn không vui thì chỉ cho dù có chuyển nghê cũng chẳng có cháo mà húp.

Tôi cảm thấy vô vị, mấy loại hạng mục hơi lớn nói với Tiểu Đào sau này không cần phải lãng phí thời gian nữa, gia đình Thiệu Hợp Cảnh chiếm lĩnh thị trường đã đẩy tới mức bão hòa, chắc chỉ nhận được chút hạng mục nhỏ  nhặt mà người ta không thèm để ý thôi.

Nhưng cũng đã làm xong hồ sơ dự thầu rồi, tôi vẫn để cho người ta đưa lên.

Vốn là không có việc gì, đúng ra thì tôi chẳng chuẩn bị để nhận tin tức phản hồi. Mấy ngày sau Tống Ích trở về thành phố Phái còn gọi điện thoại hỏi tôi muốn đến nhà anh ấy ăn cơm không, bây giờ nghĩ tới anh ta là bực, không chút nghĩ ngợi bảo hắn cút xa ra, sau đó tôi đã nhận được điện thoại của giám đốc bộ công thương nói công ty tôi trúng thần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!