Chương 16: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Lưu ý: Chữ màu xanh là lời tác giả.

Lúc tôi lái xe từ khách sạn ra đã đến giờ cao điểm, ở trong dòng xe nhích từng tấc từng tấc nửa ngày, thiếu chút nữa ngủ gục trên vô lăng, cuối cùng bị mấy cuộc điện thoại đánh thức.

Đầu tiên tôi nhận được điện thoại của Tiểu Đào, hắn nói ở quê hắn có người thân gặp chuyện không may, hắn đang chạy về nhà, tôi ừ ừ đồng ý cho hắn đi lo chuyện của mình.

Mới cúp điện thoại, lái xe ra năm mươi mét dừng ở ngã tư đèn giao thông lại nhận được điện thoại của Tống Ích hỏi tôi ở đâu, hỏi tôi có thời gian ghé anh ấy ăn cơm không.

Tôi bây giờ đang bực mình chuyện của anh ta với Cố Sam, nói với anh gần đây hơi bận, có việc phải xử lý, chờ rảnh sẽ đi tìm anh ta.

Thời gian Tống Ích trầm mặc ở đầu dây bên kia làm cho tôi hoài nghi anh ta có chuyện rất quan trọng muốn tuyên bố với tôi, đèn xanh đầu đường sáng lên, tôi buông phanh khẽ nhấn ga đang chuẩn bị hỏi anh ta, bên kia buồn bực cười ra tiếng: "Bận mẹ cậu, được, bao giờ rảnh đến tìm tôi."

Tôi bị tiếng còi xe phía sau làm giật mình, không có tâm tình trò chuyện với anh ta, đáp lại rồi cúp điện thoại.

Đoạn đường về công ty chưa tới hai mươi phút, tôi lái xe gần cả tiếng mới tới, vào văn phòng vừa ngồi xuống thấy trên bàn mình bày rất nhiều giấy tờ cần tôi ký, tôi lật lật mấy tờ báo tài chính, còn có tài liệu tạm xem như hồ sơ mời thầu đã làm khoảng một năm trước, có chút quan hệ với chuyện Chu Thù Cẩm đến thành phố Phái, tôi lật lại hồ sơ dự thầu này sửa rất nhiều lần, nửa cuối năm ngoái tôi liền nhận được tin tức nói có quy hoạch bên kia khu phố định mở một khu công nghiệp giải trí, cả phố thương mại đều đang trong giai đoạn lên kế hoạch.

Tôi lấy một mình bộ hồ sơ dự thầu ra bên ngoài, suy nghĩ một chút gửi tin nhắn cho Chu Thù Cẩm.

"Lên máy bay?"

Vốn không chuẩn bị nhận được hồi âm của hắn, đang chuẩn bị lật tài liệu bên dưới, thì điện thoại rung: "Không."

Tôi nhắn tin cho hắn: "Tại sao?"

Sau một thời gian dài hắn mới trả lời tôi, tôi đã ký một vài giấy tờ không quan trọng trước khi thấy hắn đáp lại: "Thay đổi."

Tôi hỏi hắn tại sao, hắn trả lời gần như ngay lập tức, "Liên quan gì đến anh?"

Thật đúng là giống chó nuôi không quen, nhắn tin tùy tiện tán gẫu cũng có thể tán gẫu đến nỗi hắn nhe răng với người khác, tôi cũng không có tâm trạng chơi với hắn, đặt điện thoại sang một bên, đại khái lật tài liệu trên bàn một lần, vài tài liệu không rõ thì đặt sang một bên. Bình thường rất nhiều chuyện của tôi đều do Tiểu Đào xử lý, hắn theo tôi rất lâu, đột nhiên không ở bên cạnh, có việc cũng không biết hỏi ai đi, hơn nữa cả đêm tôi ngủ không tốt, ngồi ở bàn làm việc có chút buồn ngủ, cuối cùng gọi điện thoại nhờ người mang cho tôi một tách cà phê, uống hai ngụm vẫn thấy mệt mỏi không chịu nổi, dứt khoát thu dọn đồ đạc trực tiếp rời khỏi công ty chuẩn bị về nhà ngủ.

Ở nhà ngủ đủ giấc tỉnh lại, lật điện thoại di động thấy Chu Thù Cẩm gửi cho tôi một tin nhắn từ hai tiếng trước: "Đến rồi."

Tôi gọi cho hắn, gần như ngay lập tức bị cúp máy, vài chục giây sau khi điện thoại di động rung lên: "Đang họp."

Họp còn mẹ nó nhắn tin cho tôi, tôi chỉ cảm thấy Chu Thù Cẩm lại giả vờ với tôi, rời giường đi tắm rửa, thay quần áo xong ra cửa chuẩn bị đến nhà Tống Ích ăn một bữa cơm, nghĩ hôm nay lúc anh gọi điện thoại cho tôi liền có việc muốn nói với tôi, tôi xem rốt cuộc anh ta có chuyện gì muốn nói cho tôi.

Ra khỏi cổng chạy xe được một nửa đột nhiên nhận được điện thoại của Chu Thù Cẩm, giọng nói của hắn kéo dài rất dài, mang theo một loại ngữ điệu thong thả lại mơ hồ không kiên nhẫn: "Này, làm sao?"

"Không có việc gì." Tôi nói, "Cúp máy đi."

Chu Thù Cẩm ở bên kia trầm mặc hồi lâu, tôi nghe thấy hắn kéo cổ họng cười lạnh một tiếng: "Anh đi chết đi Đường Hạng."

Hắn thật sự rất vô dụng, thời gian dài trôi qua như vậy, trước mặt người khác thì giả vờ giống người, nhưng vẫn là mẹ nó trêu chọc liền trúng, tùy tiện nói hai câu là có thể chọc trúng chỗ điên của hắn.

Tôi cho rằng hắn mắng xong một câu nên nổi giận đùng đùng cúp điện thoại mới đúng, đợi nửa ngày cũng không thấy hắn tức giận cúp điện thoại, tôi không nhịn được buồn bực cười hai tiếng: "Tính tình quá kém."

"…" Hô hấp của hắn rất nhẹ, nên hiển nhiên đã bị tiếng động cơ qua lại ngoài cửa sổ xe át mất.

Lái xe trên đường dù sao cũng nhàm chán, chọc ghẹo hắn cảm thấy rất thú vị, hơn nữa tôi cảm thấy mình đã nghĩ thấu đáo rồi, dù sao hắn thích trêu chọc tôi, tôi trốn cũng không thoát, thật sự không cần phải chuẩn bị bộ dáng đỡ không kịp, chỉ là không biết hắn có nghĩ thông suốt chưa.

"Cậu đối xử với người bên ngoài cũng dùng kiểu này à? Tùy thời duy trì bộ dáng ngu xuẩn bị người trêu chọc thì nổi giận?"

"…" Một lát sau, xe tôi chạy qua khoảng cách hai đèn đỏ mới nghe thấy hắn cứng rắn phun ra hai chữ, "Không có."

"À." Tôi nói, "Không có thì tốt."

"……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!