Chương 11: (Vô Đề)

Edit by Mặc Hàm

Tôi không hứng thú với việc vị thiếu gia ở câu lạc bộ trước kia, dăm ba bữa lại thích xuất hiện trước mặt tôi, cho dù có chút hứng thú nhưng không phải quá tò mò, bất cứ một người có chỉ số thông minh bình thường đều có thể nhìn ra hắn xuất hiện ở bên cạnh tôi là vì muốn tôi cảm thấy hứng thú với hắn.

Khó trách Tống Ích mở nhà hàng rách nát cũng có thể làm cho sập tiệm được, chỉ số thông minh của anh ta đúng là không bình thường.

Cố Sam vô cùng ngoan ngoãn ngồi tại chỗ không nhúc nhích, cậu ta thậm chí còn cười một chút nói: "Em được anh Tống Ích  mời tới, muốn em nói chuyện."

Để tôi nghĩ đã, hơn một tuần trước người này xuất hiện trước mặt tôi là bộ dáng bất an, bây giờ can đảm đến thách thức tôi, không để tôi cảm thấy cậu ta đang giả bộ, hẳn là có người cố ý sắp xếp cậu ta tiếp cận những người xung quanh tôi.

"Ai bảo cậu tới?" Chu Thù Cẩm? Thiệu Hợp Cảnh hay Trương Thịnh? "Tôi nhìn cậu ta.

Cố Sam lắc đầu: "Em đang đi trên đường, là anh Tống Ích kéo em lại." Cậu ta dừng rồi cười tủm tỉm nói với Tống Ích, "Anh Tống Ích bảo em đi nói, anh của em sẽ không tin tưởng, đời này hắn sẽ không tin chuyện hoang tưởng như vậy."

Tống Ích cắn cắn đầu thuốc nhìn tôi, ánh mắt anh đen sì làm cho tôi cảm thấy người này thật sự có bệnh, mở một cửa hàng nhỏ, không có bạn bè, cũng không có đời sống tình dục, mỗi ngày tự mình hút thuốc uống rượu ăn cơm, lỡ ngày nào đó mà chết trong nhà thì chắc sẽ bị công nhân vệ sinh phát hiện đầu tiên.

Cố Sam còn ở đó nói: "Lần trước em ngồi trước giường anh trai nhìn anh ấy, anh ấy cũng không nhận ra em, quay đầu liền để em đi." Cậu ta dừng lại, "Buồn thật."

Tôi đưa tay kéo cổ áo Tống Ích, xoay mặt anh ta về phía Cố Sam: "Mở ánh mắt sắp mù của anh ra mà nhìn người, nhìn xem hắn bao nhiêu tuổi? Anh muốn Đường Triều đến phát điên rồi à?"

Tống Ích nghiêng đầu cau mày quay đầu về, điếu thuốc ngậm trong miệng thiếu chút nữa làm phỏng tôi, tôi lui về phía sau anh mới nhìn chằm chằm tôi: "Không phải là cậu nhớ nó phát điên sao? Bao nhiêu năm rồi?"

Cuộc sống của tôi kỳ thật có rất nhiều điểm không thể đụng vào, hơn nữa tính cách và tật xấu có rất nhiều, ví dụ như tôi thật sự chịu nổi Chu Thù Cẩm đè đầu cưỡi cổ vì để cho hắn thoải mái một chút, không gây phiền phức tới tôi, cũng thật sự chịu không nổi người khác nhai đi nhai lại quá khứ của tôi, cũng chịu không nổi người khác dùng công ty tôi vất vả khởi nghiệp để uy hiếp tôi, kỳ thật còn rất nhiều chuyện chịu không nổi.

Cho nên Tống Ích vừa nói, tôi lập tức đen mặt, cho anh ta một quyền rồi xoay người chuẩn bị đi, Tống Ích ho vài tiếng mắng một câu "Mẹ nó", tôi vừa ra khỏi cửa liền gọi tôi: "Điện thoại di động, đệt mẹ nó! "

Tôi đứng ở cửa xoay người nhìn anh, anh giận dữ ném điện thoại cho tôi, một hồi lâu đưa tay xoa xoa mặt mình, ánh mắt rủ xuống chửi bới: "Mẹ nó thật tàn nhẫn."

Tôi đứng ở cửa hút thuốc, gió thổi toàn bộ tàn thuốc vào mắt tôi, cay đến mức muốn chửi thề, Tống Ích kéo ghế ngồi ở phía sau hô một tiếng: "Đóng cửa lại, trời lạnh còn ngại bên trong không đủ vắng à?"

Tôi ném thuốc lá ra ngoài, đóng cửa nhìn anh ta: "Mỗi ngày anh toàn nhặt vài người không sạch sẽ để bên cạnh, sớm hay muộn cũng bị mẹ nó hại chết chính mình, hại chết chính mình thì thôi, đừng dính vào người tôi."

Tống Ích nói: Khi tôi còn nhỏ, tôi đã khắc một con chó bằng gỗ cho Đường Triều, không ai biết, cậu cũng không biết phải không?"

Tôi thấy anh ta có bệnh: "Anh nhặt thằng nhóc này ở đâu, nó còn có một cô em gái giống y đúc, không ở cùng chỗ à? Tôi bảo Tiểu Đào điều tra tình huống của cậu ta, chẳng có hoàn cảnh gì cả, cha mẹ gặp chuyện thiếu tiền bị người ta lừa đến câu lạc bộ làm chuyện lung tung, còn chưa tới hai mươi tuổi."

Tống Ích lấy một điếu từ trong bao thuốc lá, cầm nửa ngày không đốt, lát sau mới mở miệng: "Con chó kia làm cho em ấy không thấy rõ mắt mũi."

"Anh muốn nói gì?" Tôi thực sự muốn cười, Tống Ích điên rồi

Tống Ích có chút gian nan nói với tôi: "Cậu ta có lẽ… là Đường Triều?"

Lời này của anh ta nói như mất hết sức, thật ngu xuẩn. Bây giờ tôi cảm thấy tất cả những người bên cạnh mình thật ngu muốn chết, cái khác thì không nói cho dù người này thật sự là Đường Triều, hơn mười năm không xuất hiện trước mặt tôi, bây giờ đột nhiên lại nhảy ra?

Tôi tức giận đến nỗi mất bình tĩnh: "Vậy thì sao?"

Tống Ích nói: "Em ấy còn sống…" Anh cắn điếu thuốc không nhìn thẳng vào tôi, "Vậy cậu…"

Anh ta nói, "Cậu không cần cảm thấy mình luôn có lỗi với em ấy."

Cuộc nói chuyện giữa tôi và Tống Ích sụp đổ, tôi cảm thấy anh ta ngu hết thuốc chữa, ôm mục đích viển vông sinh ra ý nghĩ hão huyền rồi sau đó làm ra chuyện ngu xuẩn, dù sao cũng hết thuốc.

Tôi quá lười khuyên anh, mở cửa và rời khỏi cửa tiện nát của anh ta.

Mấy ngày sau trở về công ty lật tài liệu xem quy hoạch khu vực thành phố Phái, nhìn thấy Tiểu Đào lại nghĩ đến chuyện này, hơi bực mình, bảo Tiểu Đào giúp tôi đến câu lạc bộ điều tra xem Cố Sam này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đặt người ở bên cạnh chơi đùa thì thôi, dù sao cũng không phải nằm trên giường của tôi, giả bộ thành Đường Triều thì quá ngu rồi.

Nhưng làm chuyện ngu thế thì có nghĩa lý gì, tôi thật sự không hiểu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!