Edit by Mặc Hàm
Lưu ý: Chữ màu xanh là lời tác giả
Cuối cùng ai cũng không biết Đường Đông Đông ngủ thiếp đi hay đã ngất, tựa vào vai tôi nửa ngày không có động tĩnh, tôi đẩy hắn, trong mũi anh ta "Ừ" ra hai tiếng nói: "Mệt. "Sau đó lại không có động tĩnh gì nữa.
"Đường Đông Đông, đừng giả chết." Tôi ngồi trên bồn cầu một lúc.
"…" Đầu hắn cọ cọ trên vai tôi.
Tôi thấy hắn xem lời tôi nói như đánh rắm, tôi đẩy hắn từ trên đùi tôi lên, hắn lảo đảo hai bước thiếu chút nữa dập đầu vào cửa nhà vệ sinh, đầu gối đặt cạnh cửa, bên trong đùi còn có chút vết nước đang chậm rãi nhỏ xuống.
Tôi vốn là muốn bảo hắn đừng giả chết, vội vàng mặc quần áo đi ra ngoài trở về, nhìn thấy dấu vết dưới thân hắn không nhịn được vui vẻ: "Sao nào, hiện tại ở phía dưới em còn có thể chảy nước?"
Tay hắn chống tấm cửa dừng một hồi lâu, cúi đầu nhặt quần của mình mặc vào, thắt dây kéo khóa, mở cửa cũng không quay đầu lại liền đi ra ngoài, rửa tay ở bồn rửa tay, sau đó lại lau mặt, rút giấy lau khô tay xong xuôi đi đến cửa nhà vệ sinh.
Có vẻ như hắn không sẵn sàng để nói chuyện với tôi, tôi nhắc nhở khi hắn đặt tay lên tay nắm cửa: "Đừng ăn không ngồi rồi tới làm phiền tôi."
Chu Thù Cẩm quay đầu lại nhìn tôi một cái, ánh mắt hắn bởi vì vừa mới khóc có chút sưng đỏ, mí mắt khẽ nhắm vô cùng khinh thường, tôi cho rằng hắn lại phát bệnh, nói hai câu để đâm tôi, nhưng hắn không nói lời nào, thu hồi ánh mắt mở cửa liền rời đi.
Chờ lúc tôi thu dọn xong xuôi mình trở về phòng riêng, Chu Thù Cẩm đã đi rồi, vẫn là Thiệu Hợp Cảnh nói với tôi: "Thù Cẩm vừa gọi điện thoại nói mấy ngày cậu ta không ngủ, mệt về ngủ."
Ta ừ với hắn một tiếng, nghĩ cũng chỉ có cháu trai hắn lá gan có thể lớn như vậy, người ta một cục trưởng một chủ nhiệm ngồi ở chỗ này, một cú điện thoại của hắn gọi tới thì tới nói đi liền đi.
Hắn cạn pháo trở về nghỉ ngơi, mẹ nó tôi ngồi máy bay lâu như vậy mắt cũng không híp lại một chút, lại rót không ít rượu, còn ở trong nhà vệ sinh bắn một phát, hiện tại còn mẹ nó muốn cùng một đứa cháu trai tiếp người uống rượu.
Tôi cảm thấy mình giờ phút này oán khí ngút trời, toàn bộ mẹ nó đều do tên súc sinh Chu Thù Cẩm này ban cho.
Cũng may khách chính trong bữa tiệc rời đi, mấy người chúng tôi ngồi ở chỗ này cũng không thú vị, trò chuyện tốn nước bọt nửa tiếng rồi tản đi.
Thanh toán xong, Thiệu Hợp Cảnh đứng ở cửa hút thuốc, thấy tôi híp mắt cười cười: "Anh Đường, tiếp theo đi đâu đây?"
Tôi lập tức xua tay: "Không được, tôi vừa trở về, còn chưa về nhà nữa."
Thiệu Hợp Cảnh cắn tàn thuốc nở nụ cười: "Mời anh Đường quá khó khăn?"
Tôi nói: "Tôi chỉ đã quá lâu không gặp Thù Cẩm muốn gặp cậu ấy chút, cậu ấy dường như không thoải mái trở lại nghỉ ngơi, đợi lát nữa tôi gọi cho cậu ấy."
Thiệu Hợp cảnh chậm rãi a một tiếng, sau đó nói: "Cậu ta gọi điện thoại cho tôi nói tối nay cậu ấy về thành phố Trì, trong nhà có việc."
"…" Tôi dừng một chút, "Phải không, cậu ta không nói với tôi, tôi gọi điện thoại hỏi một chút."
Thiệu Hợp Cảnh cắn điếu thuốc hừ: "Quên đi, biết anh đã lâu không chợp mắt, về nghỉ ngơi một chút đi, đừng chờ Thù Cẩm trở về, vậy tôi cũng không chịu trách nhiệm được."
Tôi cũng không ăn no rửng mỡ làm chuyện vô nghĩa đến thế, nói vài tiếng lần sau nhất định đi chơi với hắn, sau đó nói lời tạm biệt với hắn lập tức rời đi.
Muốn tôi thật sự gọi điện thoại cho Chu Thù Cẩm khẳng định sẽ càng xấu hổ hơn, tôi căn bản không có số điện thoại của tiểu súc sinh này.
——
Viết một số tình tiết không liên quan để chứng minh rằng mình có cập nhật! Hì hì
Lại viết mấy tình tiết không ảnh hưởng đến nội dung câu chuyện, mấy chương gần đây Đông Đông hẳn là sẽ không xuất hiện.
Hắn vừa ra trận thì cũng chỉ có làm cái kia thôi. Thừa dịp hắn chưa xuất hiện thì viết mấy thứ đi.
——
Tôi ở nhà liên tục nghỉ ngơi mấy ngày, dù sao kỳ nghỉ của tôi cũng không nghỉ hết, Tiểu Đào cũng sẽ không có nhãn lực như vậy đến quấy rầy tôi vào lúc này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!