Tiếng pháo nổ vang, tuyết trắng phủ kín mặt đất.
Lại một năm nữa kết thúc.
Vừa qua giờ Ngọ, xung quanh bàn ghế được ở trong Phương Nhã Các có mấy cái lò sưởi, hơi ấm lan tỏa. Tô Đại vừa rót xong mấy chén trà nóng thì cửa bị đẩy ra, một luồng gió tuyết tràn vào phòng.
Ngọn lửa trong lò rung lên mấy lượt theo gió.
Minh Hỉ tươi cười rạng rỡ bưng một chậu bánh sủi cảo nóng hổi vừa hấp vào, vừa đi vừa xuýt xoa. Hơi nóng và khí lạnh đan xen vào nhau, cuộn lên không tan, tạo nên một không khí náo nhiệt hiếm thấy trong Phương Nhã Các vốn tĩnh lặng.
"Mau, mau, đóng cửa lại, bên ngoài lạnh quá." Minh Hỉ vừa đi vừa sai Lan Chi.
Lan Chi nhanh tay lẹ mắt đóng cửa, nhưng vẫn bị tuyết thổi thẳng vào mặt, cô bé than thở: "Đây đâu phải là tuyết nữa, quả thực là cục băng rồi!"
Tô Đại và Minh Hỉ không nhịn được bật cười.
Những người khác trong Ngụy Quốc công phủ đều đã đi dự tiệc gia đình, Tô Đại không có tư cách tham dự, đành phải cùng hai nha hoàn là Minh Hỉ và Lan Chi quây quần cho có không khí. Phương Nhã Các vốn đã ở nơi hẻo lánh, lại đúng vào đêm Giao thừa, nên càng không có ai quấy rầy.
Mỗi dịp lễ Tết, Tô Đại đều gọi hai nha hoàn cùng ngồi ăn chung trên bàn, lúc này không còn phân biệt chủ tớ nữa.
Hai nha hoàn nhỏ cũng tự do thoải mái và thân thiết với Tô Đại như tỷ muội ruột thịt.
Tết hôm nay, Minh Hỉ từ sáng sớm đã vui vẻ kéo Lan Chi cùng gói sủi cảo, còn cố tình chọn mấy chiếc nhét đồng tiền vào, chỉ chờ người may mắn ăn được.
Ba người quây quần bên bàn, mọi thứ đã sẵn sàng, Tô Đại nói: "Ăn thôi nào."
Minh Hỉ chọn một chiếc bánh chẻo vừa to vừa đẹp từ trong chậu đặt vào bát Tô Đại. Ánh mắt của hai nha hoàn sáng lấp lánh nhìn chằm chằm nàng, dường như muốn nhìn thẳng ra đồng tiền trong chiếc bánh vậy.
Tô Đại bất đắc dĩ, vừa định ăn thì nghe thấy tiếng gõ cửa từ bên ngoài, ngay sau đó là giọng nói của Tô ma ma bên cạnh Ngụy lão phu nhân: "Tô cô nương, Lão phu nhân mời cô đến tham dự yến tiệc gia đình."
Lão phu nhân và Quốc công gia vốn không hề để tâm đến nàng, từ khi nàng đến Quốc công phủ cũng chưa từng gọi nàng đi dự yến tiệc, nàng cũng vui vẻ với sự thanh nhàn đó, không bao giờ tự mình đến làm phiền cả nhà bọn họ.
Giờ đây Lão phu nhân vừa nhắc đến chuyện hôn sự của nàng, giờ lại gọi nàng đi dự tiệc, rõ ràng là có dụng ý riêng.
Tô Đại đặt sủi cảo xuống, nàng ho khan hai tiếng rồi nói: "Tô ma ma, làm phiền người chuyển lời lại với Lão phu nhân, Tô Đại bị cảm lạnh, sợ lây bệnh cho mọi người nên xin phép không đi dự tiệc. Cảm ơn lòng tốt của Lão phu nhân."
Tô ma ma cố chấp nói: "Không sao đâu, vừa hay Lý đại phu đang ở chỗ Lão phu nhân, tiện thể khám cho cô nương luôn."
Lan Chi lo lắng nhìn Tô Đại.
Minh Hỉ tức giận nói: "Đã là giờ Ngọ rồi rồi, nếu thật lòng muốn mời cô nương nhà chúng tôi đi thì đã sớm phái người đến gọi rồi, đâu thể nào bây giờ mới tới gọi, rõ ràng là vừa nhớ ra…"
Lời nói bị Tô Đại ngăn lại, nàng lắc đầu với nha hoàn ý bảo mình không sao.
"Ma ma xin đợi một lát, ta trang điểm sơ qua một chút sẽ tới ngay."
Sau khi Tô ma ma rời đi, Minh Hỉ nói: "Cô nương, tại sao Lão phu nhân năm nay lại đột nhiên gọi người đi dự gia yến vậy?" Những năm trước, ngoại trừ Ngụy Thế tử có thời gian rảnh ghé qua một lát, thì ngay cả Diêu thị cũng không hề để tâm đến cô nương, càng không nói đến Ngụy lão phu nhân.
Chuyện Lão phu nhân nói, Tô Đại không kể cho Minh Hỉ nghe.
Hôm đó nàng nói với Ngụy Ngọc Niên rằng nàng không muốn lấy chồng, hắn đã nói sẽ giúp nàng, chỉ cần hắn còn sống thì nhất định sẽ không để nàng gả cho người nàng không thích.
"Ta qua chỗ Lão phu nhân một lúc, hai người cứ ở lại đây ăn đi."
"Em cũng đi." Minh Hỉ đi theo nàng.
Tô Đại thắt chặt áo choàng, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo được lớp lông cáo bao bọc, càng tô điểm cho vẻ đẹp mong manh và yếu đuói của nàng: "Ăn xong ta sẽ về ngay, sẽ không có chuyện gì đâu."
Nói là nói vậy, nhưng Minh Hỉ nhớ đến chuyện Tô Đại rơi xuống vách đá lần trước thì vẫn cảm thấy bất an. Đang định nói gì đó nữa thì Tô Đại đã ngăn lại, nàng nhận lấy túi chườm nóng rồi trấn an: "Được rồi, ta sẽ về rất nhanh, ở ngay trong phủ thôi mà, có thể xảy ra chuyện gì được chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!