Ngụy Cẩm Vân còn định nói thêm những lời khó nghe nhưng đã bị Diêu thị đã cắt ngang lời, bà kéo Ngụy Cẩm Vân đang lộ vẻ không tình nguyện đi, chỉ còn lại hai tỷ muội Tô Đại.
Đi đến chỗ vắng người, Diêu thị đột ngột dừng lại.
"Cẩm nhi, con làm việc gì cũng phải có chừng mực, nếu không có con bé thì đệ đệ con lần này e rằng lành ít dữ nhiều."
"Mẹ, con biết không thể trách nàng ta, nhưng con không thích nàng ta."
"Con bé đã bị con lạnh nhạt nhiều ngày như vậy rồi, con cũng nên nguôi giận đi chứ?" Thấy Ngụy Cẩm Vân vẫn tỏ ra không quan tâm, Diêu thị nhấn mạnh giọng: "Đừng quá đáng!"
"Trong bếp có canh đã hâm nóng, con mang đi tạ lỗi với Đại tỷ tỷ của con đi."
Ngụy Cẩm Vân giận dỗi dậm chân, nhìn bóng lưng cứng rắn của mẹ, chỉ đành chịu phận đi về phía nhà bếp.
–
Tô Đại đỡ Ngụy Ngọc Thanh nằm xuống rồi đắp chăn cẩn thận cho cậu nhóc. Ngụy Ngọc Thanh thấy Đại tỷ tỷ không hề trách móc chuyện cậu đã giấu giếm, thì càng thêm áy náy, tỏ ra đáng thương như một đứa trẻ mắc lỗi: "Đại tỷ tỷ, chuyện đi chùa Quảng Thiền, đệ không cố ý giấu tỷ đâu."
"A Thanh làm rất tốt, tuổi còn nhỏ mà gặp nguy không hề sợ hãi, cũng không nghe theo lời khiêu khích của thích khách, đệ rất giỏi mà!"
Đôi mắt của Ngụy Ngọc Thanh sáng lên: "Thật sao ạ?"
"Thật!"
"Thế nhưng… tại sao huynh trưởng lại trơ mắt nhìn đệ bị thích khách bắt đi mà không hề có động thái nào chứ?"
Trước khi đi, huynh trưởng đã dặn dò riêng với cậu, cậu cũng biết sẽ gặp thích khách, nhưng cậu vẫn luôn lấy huynh trưởng làm gương, cảm thấy mình không nên sợ hãi bất cứ khó khăn nào, cậu cũng muốn trở nên giỏi giang như huynh trưởng nên đã dứt khoát đồng ý.
Huynh trưởng cũng nói sẽ không để cậu rơi vào nguy hiểm.
Huynh trưởng giỏi giang như thế, đương nhiên lời nói của huynh ấy là một lời đảm bảo, với lại cậu cũng không sợ!
Nhưng những lời thích khách nói lại như một cái gai, đâm vào tim cậu khiến cậu vừa uất nghẹn vừa đau đớn…
"Tổ mẫu và phụ thân đều nói, huynh trưởng làm như vậy nhất định là có lý do riêng, huynh ấy cũng vì muốn Quốc công phủ tốt hơn, đệ không thể trách huynh ấy, đệ không nên trách huynh ấy, dù sao cũng là đệ đồng ý đi mà…"
"A Thanh." Tô Đại xoa xoa trán cậu, như nhìn thấy chính mình bối rối khi còn nhỏ nhưng không biết nói với ai: "So với việc thương mình trước rồi thương người sau, thì ta càng mong đệ có thể bảo vệ bản thân trước, rồi sau đó hãy bảo vệ người khác."
"Đệ có con đường riêng của mình, không cần phải ngưỡng mộ huynh trưởng của đệ đâu. Con đường của huynh ấy có lẽ không phù hợp với đệ, huynh ấy phải gánh vác quá nhiều, nếu lỡ bước sai thì người bị liên lụy là cả Quốc công phủ. Nhưng đệ thì khác, lẽ ra đệ có thể lớn lên một cách yên ổn. Tuy nhiên là một người em trai, đệ có quyền oán trách huynh trưởng của đệ, vì huynh ấy đã không bảo vệ đệ chu đáo, để đệ rơi vào vòng vây nguy hiểm."
"Nhưng ta cảm thấy huynh trưởng của đệ rất quan tâm đến đệ."
Ngụy Ngọc Thanh nghe vậy thì hai mắt đẫm lệ, đột nhiên ôm lấy Tô Đại rồi xúc động nói: "Đại tỷ tỷ, giá như tỷ là tỷ tỷ ruột của đệ thì tốt biết mấy."
Tô Đại nén cười: "Vì sao?"
"Họ đều bảo đệ phải hiểu cho huynh trưởng, chỉ có tỷ nói với đệ là có thể trách huynh ấy."
"Cả tỷ tỷ ruột của đệ nữa, tỷ ấy chỉ biết ghen tị và quát mắng đệ, một chút cũng không quan tâm đệ, tại sao tỷ ấy không thể giống như tỷ chứ!"
Tô Đại nhẹ nhàng an ủi cậu nhóc: "A Thanh, thực ra tỷ tỷ của đệ rất quan tâm đến đệ, hai ngày đệ sốt cao hôn mê này, tỷ ấy ngày nào cũng đứng ở cửa chờ đệ tỉnh lại. Tỷ ấy chỉ là ăn nói không biết giữ mồm giữ miệng thôi, nhưng đệ xem, lần nào tỷ ấy cũng nhường những thứ quý giá nhất cho đệ mà"
Đây cũng là lý do Tô Đại có thể nhịn đối phương lâu đến vậy, bản tính của Ngụy Cẩm Vân không hề xấu, chỉ là chưa được hiểu chuyện lắm mà thôi.
Ngụy Ngọc Thanh thắc mắc: "Đại tỷ tỷ, rõ ràng tỷ ấy rất ghét tỷ, còn nói những lời khó nghe nữa, tại sao tỷ vẫn nói giúp tỷ ấy?"
"Có lẽ… ta không tin tỷ tỷ của đệ là người xấu?"
Lúc này Ngụy Cẩm Vân đang bưng chén canh đứng ngoài cửa, nghe hết những lời của Tô Đại, nàng ta đứng sững lại hồi lâu không biết đang nghĩ gì. Đến khi hoàn hồn lại thì nhận thấy tiến vào cũng không được mà đi ra cũng không xong, nàng ta đành đưa chén canh cho nha hoàn mang về bếp, rồi lập tức bỏ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!