Chương 7: (Vô Đề)

Tiêu Viễn ngây người.

"Toàn lời dối trá, xem ra ngươi không muốn nói rồi." Ngụy Ngọc Niên dừng lại một chút: "Vẫn còn đang nghĩ cách trốn thoát à?"

Miếng thịt bị khoét trên chân Tiêu Viễn vẫn đau nhói. Nhớ lại dáng vẻ ngấm ngầm hiểm độc của người trước mặt, hắn ta lại bắt đầu nhận thua: "Ta nói, ta nói…"

"Ta bị người kia hạ độc, bất đắc dĩ mới phải nói dối…"

"Đáng tiếc là ta không muốn nghe nữa." Ngụy Ngọc Niên nói: "Ngươi vẫn nên giữ lại hơi tàn để giải thích trong ngục của Hình Bộ đi."

Tiêu Viễn hiểu rõ nhất thủ đoạn của Hình Bộ, hắn ta lập tức hoảng hốt, không màng đến chất độc trong người mà muốn nói ra sự thật. Nhưng lời nói đến cửa miệng thì không biết nghĩ đến điều gì lại dừng lại.

Hắn ngấm ngầm tập trung sức lực, chuẩn bị từ bỏ việc ngụy biện mà quyết chiến một mất một còn.

Tô Đại nhận ra sự do dự của hắn ta, nàng lập tức móc một viên thuốc ở trong túi thơm ra nhét vào miệng hắn ta. Viên thuốc vừa vào miệng đã tan ra, vị đắng chát. Hành động của Tiêu Viễn còn chưa thực hiện được một nửa thì đã ngã quỵ giữa chừng, hắn ta kinh hãi biến sắc: "Ngươi cho ta uống cái gì?"

Tô Đại mỉm cười, cuối cùng cũng trả được thù cho chưởng đánh lúc nãy rồi: "Cũng là thuốc độc. Cứ đến ngày mười lăm hàng tháng phải uống thuốc giải một lần, nếu không sẽ đau ngứa không chịu nổi, cho đến khi ruột nát bụng thối mà chết."

Khi còn nhỏ, phụ thân từng tìm cho nàng một vị y sư. Nàng theo vị y sư học được đôi chút kiến thức. Ngũ Độc Đan chính là một trong số ít loại độc dược mà nàng biết chế luyện.

Tiêu Viễn hoảng hốt kêu lên: "Ngươi đúng là độc phụ mà!" Rồi lập tức thò tay vào ngực tìm viên Quy Tham Đan, cũng không biết hai loại độc này có xung khắc hay không, Quy Tham Đan liệu có thể cứu mạng hắn ta được không.

Nguỵ Ngọc Niên lập tức chau mày lộ vẻ không vui.

Đợi đã——

Không thấy nữa!?

Tiêu Viễn vội ấn vào túi bên hông, Quy Tham Đan đã biến mất. Hắn ta lại s* s**ng khắp người một lượt!

Quy Tham Đan quả thật đã không còn.

Hắn ta đột nhiên nhận ra điều gì đó, nhìn Tô Đại rõ ràng đã chịu một chưởng của hắn ta mà vẫn khỏe mạnh như rồng như hổ, rồi lại nhìn sang Nguỵ Ngọc Niên vẫn thản nhiên như không.

Hắn ta tức đến mức tay cũng trở nên run rẩy: "Nguỵ Ngọc Niên, ngươi đúng là một kẻ điên!"

Ngay cả thuốc cũng dám trộm!

Trong khoảnh khắc ấy, hắn ta cảm thấy khắp người chỗ nào cũng đau đớn cực độ.

Trời mờ tối, gió tuyết dần nhỏ lại, Tiêu Viễn co ro nằm trong góc vừa gào khóc vừa ngất đi.

Mãi đến khi ám vệ của Nguỵ Ngọc Niên tìm đến thì hắn ta mới lờ mờ tỉnh lại.

Mộ Trầm đưa áo choàng, dẫn đầu một nhóm ám vệ quỳ xuống nói: "Thuộc hạ đến muộn, mong Thế tử thứ tội."

Nguỵ Ngọc Niên đáp: "Không sao, còn sớm hơn ta dự liệu." Rồi hắn đưa áo choàng cho Tô Đại.

Mộ Trầm đứng dậy, liếc nhìn Tiêu Viễn đang co rúm thành một khối trong góc, rồi bước lên bắt mạch. Sau đó quay lại nói: "Thế tử, người này nên xử trí thế nào ạ?"

"Hắn ta đã trúng độc rồi, e rằng cũng sống không được bao lâu nữa."

Ám khí bắn trúng hắn ta vốn đã tẩm độc, mũi tên cuối cùng lại ghim vào chân, theo lý thì không thể sống dai đến vậy.

"Không cần, ta đã khoét bỏ phần thịt độc ở chân hắn ta, giờ tính mạng không còn nguy hiểm nữa." Nguỵ Ngọc Niên trầm ngâm một lát, rồi nói: "Trước tiên hãy giam hắn ta vào đại lao của Hình bộ."

Sau khi các ám vệ khác và Tô Đại được sắp xếp ổn thỏa, thì chỉ còn lại Nguỵ Ngọc Niên và Mộ Trầm.

Mộ Trầm nhìn Tiêu Viễn bị lôi ra ngoài thì tò mò hỏi: "Thế tử, hắn là do ai phái đến vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!