Người áo đen xách Ngụy Ngọc Thanh đến, nghe trọn vẹn toàn bộ câu chuyện, dường như vẫn chưa hết hứng thú nên nói với cậu nhóc: "Ngươi nghe thấy chưa, huynh trưởng đoan chính quân tử của ngươi, cũng sẽ dùng đến thủ đoạn như thế này đấy."
Ngụy Ngọc Thanh vùng vẫy kịch liệt, ánh mắt lộ ra vẻ quật cường.
"Người áo đen nắm chặt quần áo cậu nhóc: "Ngươi còn tin tưởng vào huynh trưởng tốt của ngươi sao! Đừng mơ mộng nữa, ngươi nghĩ tin tức này là do ai tiết lộ ra?"
Hành động vùng vẫy dữ dội của Ngụy Ngọc Thanh dường như đã làm người áo đen thích thú, hắn cười ha hả: "Chính là hắn tự mình tiết lộ đấy! Hắn muốn ngươi làm mồi nhử. Vừa nãy ta đánh ngươi, hắn còn ở ngay đây tình tứ với biểu tỷ của ngươi kìa!"
Ngụy Ngọc Thanh không vùng vẫy nữa, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào người áo đen.
Người áo đen không nói thêm lời nào: "Ngụy Ngọc Niên, mau giao người ra đây, nếu không hôm nay đệ đệ ngươi sẽ chết không có chỗ chôn!"
Dáng người cao lớn của Ngụy Ngọc Niên vẫn đứng thẳng tắp, hắn bình tĩnh tự do tự tại không hề bị lời đe dọa làm ảnh hưởng: "Ngươi đã biết ta cố ý dụ ngươi tới, vậy còn dựa vào điều gì mà nghĩ rằng ta sẽ giao người cho ngươi?"
Người áo đen lộ ra ánh mắt hung tợn, thần sắc có chút hoảng loạn nhưng hắn tự cho rằng mình che giấu rất tốt.
"Ngay cả Hoàng thượng cũng đích thân khen ngợi ngươi là người hiếu nghĩa đi đầu, vậy mà ngươi lại không màng đến tình nghĩa ruột thịt sao?"
Ngụy Ngọc Niên hơi nhấc tay, lập tức một nhóm ám vệ đột nhiên xuất hiện từ trong rừng, tất cả đều cầm ám khí chĩa thẳng vào người áo đen, sẵn sàng hành động.
Cho dù Ngụy Ngọc Thanh có cố tỏ ra già dặn đến đâu, thì rốt cuộc cậu nhóc cũng chỉ là một đứa trẻ chín tuổi mà thôi, thấy cảnh này cũng không kìm được mà mở to mắt, khóe mắt ửng đỏ, mặc cho người áo đen dùng cậu nhóc làm lá chắn đỡ trước thân mình.
Tô Đại trong lòng không đành, cố gắng chịu đựng cơn đau nhức ở ngực, nàng nắm chặt lấy tay của Ngụy Ngọc Niên rồi lắc đầu: "A Thanh vẫn còn ở đó…"
Ánh mắt Ngụy Ngọc Niên nhìn Tô Đại đã hơi dịu đi, nhưng lời nói thốt ra lại lạnh lùng đến tột cùng: "Ra tay."
Người áo đen thấy không thể đe dọa được Ngụy Ngọc Niên, nên chuẩn bị giết con tin rồi bỏ trốn.
Thằng bé này quẫy đạp liên tục, thật phiền phức, chết đi vừa hay có thể chắn bớt ám khí.
Hắn ta đưa trường đao ngang qua cổ Ngụy Ngọc Thanh, nhưng không ngờ lại bị ám khí của Ngụy Ngọc Niên đánh văng.
Người áo đen nhìn chằm chằm vào Ngụy Ngọc Niên, rồi đột nhiên cười: "Quả nhiên không làm ta thất vọng."
Trong lúc nói chuyện thì đã có ám khí đâm trúng người áo đen. Hắn trúng ám khí, có chút loạng choạng nhưng lại cười lớn: "Khi nhận nhiệm vụ ta đã không hề nghĩ đến việc sống sót trở về. Ngụy thế tử danh tiếng lẫy lừng quả nhiên vẫn lấy hiếu nghĩa làm đầu, không uổng công ta lấy thân mình ra thử nghiệm."
Cuộc giằng co này hóa ra chủ yếu là để thử lòng Ngụy Ngọc Niên xem hắn còn quan tâm đến tình thân không?!
Vẻ mặt của Tô Đại lộ ra vẻ phức tạp, lấy cả mạng sống ra để thử, không phải là đồ ngốc thì là gì chứ.
Lời người áo đen vừa dứt, hắn dường như đã mang theo tâm lý quyết chết mà ôm Ngụy Ngọc Thanh nhảy xuống vực sâu.
Ngụy Ngọc Niên vẫn giữ giọng điệu bình thản: "Giữ lại người sống."
Cũng không biết Tô Đại đã lấy sức lực từ đâu, nàng lại có thể nhảy vồ tới ngay lúc người áo đen ném Ngụy Ngọc Thanh xuống vách đá, và nắm chặt lấy tay cậu nhóc.
Bàn tay của A Thanh còn chưa lớn bằng tay nàng, chỉ cần nắm nhẹ là đã giữ được.
Đôi mắt của Ngụy Ngọc Thanh đã đỏ hoe, cuối cùng cậu nhóc cũng rơi lệ, nhìn Tô Đại đầy bất lực: "Đại tỷ tỷ…"
"Ca ca thật sự không cần đệ nữa sao?"
"Không có đâu, A Thanh…"
Tô Đại vô cùng đau lòng, tay nàng tăng thêm lực, nhưng vì vết thương mà mấy lần suýt tuột tay.
Đột nhiên, một bàn tay ấm áp và mạnh mẽ phủ lên những ngón tay trắng bệch của Tô Đại, cùng nàng kéo cậu nhóc lên. Ngụy Ngọc Niên cụp mắt xuống: "Không có chuyện không cần đệ, lần này là lỗi của ca ca."
Người áo đen ở bên kia bị ám khí đâm trúng, nhưng vẫn cố gắng gượng nhảy xuống vực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!