Mấy ngày liền, những người được phái đến Hoa Kinh vẫn bặt vô âm tín, không gửi tin tức trở về. Ngược lại, trước khi rời đi, đại huynh đã sắp xếp chuyện làm rượu nếp mà nàng nói một cách rõ ràng đâu ra đấy, hai ngày nay đã bắt đầu có hiệu quả.
Người của đại huynh quả thật đáng tin. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, dọc đường từ biên cương đến Hoa Kinh đã lập được ba mươi ba trạm dịch. Vừa hay, có thể dùng những trạm này để truyền tin khẩn cấp.
Sau khi an ủi tẩu tử và Tiểu Chi, mỗi ngày Tô Đại đều quanh quẩn trong quân doanh để dò hỏi tin tức. Nguỵ Lan Hy vô cùng lo lắng cho đệ đệ mình, những ngày này mỗi ngày đều có ba bức thư bồ câu đưa đến, chưa từng gián đoạn. Cho đến khi ba bức thành hai, rồi chỉ còn một, và cuối cùng từ Hoa Kinh không còn tin tức nào truyền về nữa.
Trấn Quốc Tướng Quân không thể tự ý hồi kinh, kéo theo Nguỵ Lan Hy cũng không thể trở về.
Càng yên ắng thì lòng Tô Đại càng chìm xuống. Nghe nói gần đây địch ngoại bang liên tục có động tĩnh ở biên giới, nàng siết chặt mảnh lụa trong tay, nhìn những dân chúng đang lao động mà trong lòng mơ hồ hạ quyết tâm lớn…
Trong quân doanh Đại Khải, tiếng trống đột ngột vang lên–
Tô Đại mặc một thân áo xanh, dồn hết sức lực mà gõ vào đôi trống đồng. Tiếng trống từng hồi, nặng nề và uy nghiêm vang lên trong không khí.
Ở biên cương, đánh trống có hai loại:
Một loại là trống thúc quân, dùng để khích lệ tướng sĩ xông pha giết địch.
Loại còn lại là trống song cổ, dùng để triệu tập mọi người, dâng oan tình lên thẳng thiên đình. Đây là quy chế do khai quốc hoàng đế tự mình lập ra và nghiêm lệnh thi hành, nếu dân biên cương có oan khuất thì có thể gõ song cổ và trực tiếp thượng tấu đến Hoa Kinh.
Và thứ Tô Đại đang gõ…chính là loại thứ hai.
Tiếng trống không ngừng vang lên, thu hút dân chúng kéo đến xem. Trong số đó cũng có Nguỵ Lan Hy và Trấn Quốc Tướng Quân Giang Âm Hầu.
Nguỵ Lan Hy vốn biết Tô Đại sẽ gõ trống này, chính nàng ấy là người cố ý đưa Tô Đại đến đây. Chỉ là nàng ấy chưa nói rõ lý do với muội muội. Hai ngày nay Hoa Kinh vẫn không truyền ra tin tức gì, ngược lại Tô Đại nói mình có lý do chính đáng để vào kinh, nàng ấy liền lựa chọn tin tưởng.
Hành động này không khỏi khiến người ta toát mồ hôi thay cho nàng, nếu lý do này không đủ vững chắc thì chuyến đi hồi kinh này e rằng lành ít dữ nhiều, thậm chí còn tạo thêm cơ hội cho Lý Thanh Nguyên ra tay.
Người tụ lại càng lúc càng đông. Tô Đại đánh trống đến tê dại cả tay, đợi khi mọi người đã tập trung đầy đủ thì nàng mới dừng lại. Nàng quay người, nhìn về phía đoàn người mặc giáp trụ đen kịt. Đứng đầu là Trấn Quốc Tướng Quân Giang Âm Hầu uy nghiêm và Nguỵ Lan Hy sắc sảo.
Giang Âm Hầu cất giọng nói: "Đây là trống dâng oan lên thiên đình. Ngươi có oan tình gì?"
Tô Đại buông dùi trống, không chút do dự quỳ xuống trên đài cao, hướng về mọi người mà hành lễ. Gió thổi tung vạt áo nàng, nàng quỳ giữa gió với khí chất hiên ngang, không hề hèn mọn cũng không hề kiêu ngạo: "Ta tên là Tô Đại, là con gái của Tô Hạ Chi, Tri huyện Cô Tô sáu năm trước. Năm ấy phụ thân ta bị vu oan chứa chấp tội phạm thông địch phản quốc, mang nỗi oan khuất mà chết. Nay đại huynh ta là Tống Mục lại bị áp giải đến Hoa Kinh với tội danh khi quân.
Ta đã tìm được chứng cứ của vụ án năm đó, khẩn cầu tướng quân đưa ta vào kinh để dâng oan tình."
Các tướng sĩ nhìn nhau, phần lớn những người lớn tuổi đều từng nghe danh Tô Hạ Chi, chỉ thầm tiếc nuối năm đó lại xảy ra chuyện như vậy…
Tô Đại lấy Sơn Hà Lục ra, giơ cao rồi nói tiếp: "Trước khi phụ thân qua đời, tiên đế từng âm thầm giao cho ông một nhiệm vụ. Sau đó, phụ thân ta mất năm năm để đo đạc núi sông, biên soạn nên quyển Sơn Hà Lục này. Về sau lại bị một đạo sĩ lang bạt chỉ ra rằng trong sách có bốn nơi chôn giấu kho báu vô giá, vì thế phụ thân mới bị kẻ tiểu nhân ghen ghét mà hãm hại."
"Hôm nay ta dâng oan, là muốn thay phụ thân đòi lại công đạo, nói rõ với thiên hạ rằng trên đời này vốn dĩ không hề có bản đồ kho báu nào cả, chỉ có một tờ chứng cứ tội trạng. Kẻ chủ mưu, chính là đương kim Hữu tướng Lý Thanh Nguyên!"
"Kẻ thông địch phản quốc là ông ta, kẻ hãm hại trung lương cũng là ông ta, kẻ tự ý kết bè kết cánh càng là ông ta! Chỉ tiếc ông ta là nguyên lão hai triều, môn sinh đầy thiên hạ, thế lực trải khắp bốn phương, đến tiên đế cũng khó lòng động đến."
"Vì vậy, tiên đế mới cố ý tung tin về kho báu trong Sơn Hà Lục, cùng phụ thân ta bí mật thu thập chứng cứ tội trạng của Lý Thanh Nguyên. Đáng tiếc tiên đế đột ngột băng hà, phụ thân ta cũng mang oan mà chết."
Tô Đại giơ cao thánh chỉ trong tay, lời nói bị gió thổi tán đi, nhưng lại khiến đám đông xôn xao.
"Đây là thánh chỉ tiên đế để lại, được chôn ngay tại nơi mà đạo sĩ lang bạt nói là chỗ giấu kho báu. Hai ngày trước, ta đã tự tay đào lên."
Tô Đại mở thánh chỉ ra, từng chữ từng câu rõ ràng vang vọng:
"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Trẫm cảm thấy thân thể mỏi mệt, e rằng ngày tháng chẳng còn bao lâu. Chiếu này lưu lại hậu thế. Hữu tướng Lý Thanh Nguyên là nguyên lão hai triều nhưng lại cấu kết với địch ngoại bang, hãm hại trung lương, tội chứng đầy đủ. Nay xử tử, gia tộc lưu đày."
Lời vừa dứt, phía dưới lập tức ồn ào hỗn loạn, lời bàn tán vang lên khắp nơi. Ngay cả Trấn Quốc Tướng Quân cũng thoáng kinh ngạc.
Tô Đại khép thánh chỉ lại rồi nhìn về phía đám đông, trong lòng bỗng trở nên bình tĩnh đến lạ thường.
Những thứ này vốn được phụ thân chôn ngay tại biên cương, cách đây chỉ chừng ba mươi dặm. Có lẽ vì ông nghĩ nơi này núi cao hoàng đế xa, Lý Thanh Nguyên sẽ không tìm đến được. Khi nàng tìm thấy năm xưa, nàng không hiểu vì sao tiên đế đã biết chân tướng mà không trực tiếp xử tử Lý Thanh Nguyên. Giờ nàng dường như đã thấu hiểu rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!