Tội khi quân vốn không phải chuyện nhỏ, nặng nhất có thể dẫn đến tru di tam tộc.
Ngụy Ngọc Niên làm vậy chẳng có lợi lộc gì cho hắn, thậm chí chỉ khiến Lý Thanh Nguyên ngư ông đắc lợi. Nhất định phải có nguyên do khác ẩn giấu phía sau.
Tô Đại cố ép mình bình tĩnh lại, nàng chậm rãi thở ra một hơi rồi trấn an Tống Tuyết: "Tẩu tẩu đừng hoảng loạn. Muội sẽ đến doanh trại hỏi cho rõ mọi chuyện. Có lẽ chỉ là tin đồn thất thiệt cũng chưa biết chừng."
Liên quan đến tính mạng phu quân, Tống Tuyết làm sao có thể không lo? Sáng nay nàng ấy đã không thấy bóng dáng phu quân đâu, chàng chỉ để lại một phong thư dặn nàng đừng quá lo lắng. Vậy mà chưa được bao lâu thì bên ngoài đã truyền ra tin dữ này. Lúc này, nàng chỉ cảm thấy lòng như lửa đốt, hoảng loạn đến mức không biết phải làm gì, chỉ lắp bắp nói: "Ta đi cùng muội."
Tô Đại dứt khoát nói: "Doanh trại không giống trong trấn. Tẩu tẩu hãy ở nhà trông nom A Chi và chờ tin của muội. Muội nhất định sẽ đưa đại huynh trở về nguyên vẹn."
Đó là người thân duy nhất còn lại của nàng trên đời. Dù thế nào đi nữa thì đại huynh tuyệt đối không thể chết.
Nơi này cách doanh trại hai mươi dặm, nếu đi bộ nhanh nhất cũng phải hai canh giờ. Tô Đại mượn được một con lừa, lập tức cưỡi lừa đi khi trời tờ mờ sáng.
May mà trước đó đại huynh đã nói cho nàng biết vị trí đại khái của doanh trại, Tô Đại dựa vào trí nhớ mà cưỡi lừa đi dọc theo đường lớn.
Lúc này trời mới tờ mờ sáng. Quân doanh áp giải phạm nhân vào kinh chắc chắn không thể khởi hành giữa đêm. Hơn nữa, còn phải báo cáo với Trấn Quốc Tướng Quân và làm đủ mọi thủ tục. Mà thủ tục thì rườm rà phức tạp, nếu nàng tranh thủ hết sức thì có lẽ vẫn còn kịp giờ.
Nàng nhất định phải hỏi cho rõ ràng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của Tô Đại càng thêm kiên định.
Một canh giờ rưỡi sau, Tô Đại vượt qua một ngọn đồi, kéo theo con lừa thở hổn hển dừng lại ngay trước cổng doanh trại.
Nàng biết ngay mà, con lừa này hoàn toàn không đáng tin. Đi được nửa đường thì nó nhất quyết không chịu đi nữa, cứ đòi ăn, nàng kéo thế nào cũng không nhúc nhích. Theo lý mà nói, nàng phải đến nơi từ nửa canh giờ trước, vậy mà lại bị nó làm chậm trễ đến tận bây giờ.
Doanh trại quân đội vô cùng rộng lớn, lúc này có mấy đội lính đang thay phiên tuần tra, trước cổng còn có thị vệ canh gác nghiêm ngặt.
Tô Đại không kịp nghĩ nhiều, vội chạy đến thì bị thị vệ chặn lại ngay lập tức: "Đây là khu vực quân doanh, người không phận sự không được phép vào."
Tô Đại hấp tấp nói: "Làm ơn thông báo giúp, ta đến tìm đại huynh của ta tên Tống Mục."
Hai thị vệ nhìn nhau, một người hỏi: "Cô là muội muội mà Tống Trung lang đưa về ba tháng trước?"
Tô Đại gật đầu xác nhận: "Là ta."
Người còn lại lắc đầu tiếc nuối: "Sáng nay Ngụy Thượng thư mang theo thánh chỉ đến bắt Tống Trung lang đi rồi. Chúng ta cũng không rõ vì chuyện gì."
Tô Đại vội vàng hỏi: "Ngụy Thượng thư cũng đi rồi sao?"
Thị vệ nhìn về phía xa, đúng lúc thấy bóng một cỗ xe ngựa vừa khuất sau góc đường: "Kìa! Xe ngựa chưa đi xa đâu, chỉ là thuộc hạ của hắn đã áp giải Tống Trung lang đi trước."
Tô Đại nhìn theo hướng đó nhưng xe đã biến mất. Nàng lập tức chạy đuổi theo, nhưng làm sao con người có thể đuổi kịp xe ngựa đang lăn bánh? Trong lòng nàng như có lửa đốt, vừa chạy vừa vấp ngã mấy lần, trầy xước cả da thịt. Xe ngựa thì càng lúc càng xa khỏi tầm mắt.
Tiếng vó ngựa ở phía sau dần vang lên to hơn. Thì ra là tiểu thị vệ lúc nãy ở cổng doanh trại cưỡi ngựa đuổi theo, hắn nói với nàng: "Cô cứ chạy thế này sẽ kiệt sức mất. Lên ngựa đi, ta chở cô đuổi theo."
Tô Đại không kịp suy nghĩ gì nhiều, lập tức gật đầu cảm ơn rồi leo lên.
Ngựa trong quân doanh vốn là chiến mã nên chạy nhanh hơn hẳn ngựa thường. Chẳng bao lâu, họ đã đuổi kịp cỗ xe ngựa của Ngụy Ngọc Niên.
Tiêu Viễn kéo cương dừng lại rồi ra hiệu cho Ngụy Ngọc Niên nhìn.
Ngụy Ngọc Niên vén rèm xe lên, dường như không ngờ Tô Đại lại xuất hiện ở đây. Hàng mày của hắn khẽ nhướng lên, mang theo vẻ kinh ngạc hiếm thấy: "A Đại?"
Tô Đại xuống ngựa, đầu ngón tay bấu chặt vào thành xe, ánh mắt khóa chặt lấy Ngụy Ngọc Niên, nàng sợ hãi đến mức không dám nghe câu trả lời mà mình lo lắng nhất: "Các người định đưa đại huynh của ta đi đâu?"
"Họ nói đại huynh phạm tội khi quân, có thật không?"
Ngụy Ngọc Niên im lặng một thoáng, rồi không hề giấu diếm nàng: "Theo luật Đại Khải, người bị lưu đày mà mất tích ba năm thì không truy cứu nữa, mặc định đã chết. Nhưng huynh ấy lại đổi tên đổi họ, còn nhập ngũ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!