Chương 56: (Vô Đề)

Mấy ngày gần đây, trong trấn trôi qua vô cùng bình lặng và tẻ nhạt. Tuy trong nhà có thêm một người, nhưng Tô Đại hoàn toàn không bị ảnh hưởng hay xáo trộn gì cả.

Hôm ấy, Tô Đại như thường lệ ra ruộng xem mầm lúa mới gieo. Ngụy Ngọc Niên bước theo phía sau nàng, khoảng cách không gần không xa, vừa đi vừa ngắm hoa, dáng vẻ nhàn nhã cứ như đang dạo chơi ngắm cảnh vậy.

Hắn đi theo suốt cả đoạn đường, đến mức những dân làng quen biết Tô Đại cũng bắt đầu nhận ra điều gì đó, liên tục liếc nhìn về phía nàng.

Cuối cùng, Tô Đại không thể nhịn được nữa, nàng quay đầu lại: "Ngươi đi theo ta đến đây làm gì?"

"Hôm nay đại huynh sẽ trở về doanh trại, thuộc hạ của ngươi vẫn chưa đến tìm ngươi sao?"

Cả hai đều hiểu rất rõ Tô Đại chẳng hề mất trí nhớ, chỉ là cả hai đều ngầm giữ im lặng không nhắc đến vụ hỏa hoạn kia mà thôi.

Ngụy Ngọc Niên thản nhiên đáp: "Đường sá rộng rãi như vậy, chẳng lẽ ta không được phép đi sao?"

Vừa dứt lời, hắn tự nhiên đón lấy cái cuốc trong tay Tô Đại, như thể chỉ đang cầm một món đồ chơi vô hại.

Ngụy Ngọc Niên lại nói: "Ngày mai ta sẽ rời khỏi đây rồi, chẳng lẽ nàng không hề muốn biết ta đến đây để làm gì hay sao?"

Tô Đại vẫn cứng miệng nói: "Không muốn."

Nghe được câu này, Ngụy Ngọc Niên quả nhiên giữ im lặng mà không nói thêm lời nào nữa. Nhưng chỉ một lát sau, chính Tô Đại lại không thể nhịn được nữa: "Vậy rốt cuộc ngươi đến đây để làm gì?"

Đúng lúc mặt trời nắng gắt nhất, Tô Đại ngẩng đầu nhìn hắn nhưng không thấy rõ vẻ mặt của hắn. Nàng đưa tay che trán, còn Ngụy Ngọc Niên thì nhanh hơn một bước, dịch người sang che nắng cho nàng. Tô Đại lập tức thấy dễ chịu hơn hẳn.

Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên sâu thăm thẳm, tựa như đang nhìn một món đồ sứ quý giá mà hắn đã nâng niu và gìn giữ nhiều năm: "Vì nàng."

Thật ra không cần hắn nói thì Tô Đại cũng đã hiểu rõ.

Những ngày Ngụy Ngọc Niên ở đây, mỗi đêm nàng đều nghe thấy tiếng bước chân khẽ khàng giẫm lên ngói. Nhưng chỉ chốc lát là tiếng động ấy lại biến mất. Nàng đoán chắc là hắn đã âm thầm giải quyết những kẻ rình rập gia đình nàng.

Kết hợp với mảnh lụa nàng lấy được từ người A Đạt hôm đó, tám chín phần là do Lý Thanh Nguyên phái người đến, muốn cướp đoạt quyển Sơn Hà Lục trong tay nàng.

Trong lòng Tô Đại lúc này vô cùng phức tạp. Nàng chỉ cảm thấy người đàn ông này che giấu quá nhiều bí mật có liên quan đến nàng. Nếu nói là thích… thì khoảnh khắc hắn mở nắp quan tài sau ba tháng không gặp, trái tim nàng quả thật đã rung lên một chút, một cảm giác mà nàng đã lâu lắm rồi không còn có được.

Chỉ là… chuyện nhốt nàng trong biệt viện là sự thật, chuyện không chịu giải thích với nàng cũng là sự thật, và chuyện hắn muốn thành thân với Thẩm Trác Nhiên cũng đúng là sự thật.

Mọi thứ rối ren phức tạp, mà Tô Đại vốn quen chọn cách trốn tránh. Hắn sắp trở về rồi, như vậy cũng là tốt.

Chợt nghe Ngụy Ngọc Niên cất tiếng: "Nàng có muốn theo ta về Hoa Kinh không?"

Tô Đại sững người trong chốc lát.

Ngụy Ngọc Niên lại tiếp lời: "Mẫu thân rất nhớ nàng, A Thanh cũng rất nhớ nàng."

Càng nói, giọng hắn càng hiếm hoi trở nên trĩu nặng: "Ta vẫn chưa từng nghiêm túc xin lỗi nàng. Xin lỗi… Chuyện thành thân với Thẩm Trác Nhiên, ta vẫn chưa giải thích rõ ràng với nàng. Ta vốn dĩ cũng không định thật sự cưới nàng ta. Nếu không phải Lý Thanh Nguyên cứ khăng khăng truy tìm tung tích của nàng, thì ta cũng sẽ không nhốt nàng trong biệt viện, để nàng phải chịu bao ấm ức."

Hắn đã quá tham lam rồi. Sau khi nhốt Tô Đại trong biệt viện, hắn lại tham lam đến mức chỉ muốn trong lòng và trong mắt nàng chỉ có hình bóng mình hắn mà thôi.

Hắn lớn lên ở Hoa Kinh, nên đã quen với cảnh người thân làm hại lẫn nhau, huynh đệ trở mặt thành thù. Nhưng Tô Đại thì khác. Nàng sinh ra vốn dĩ không phải là chim trong lồng. Nàng theo phụ thân chu du khắp nơi, đã thấy biết bao cảnh sắc rực rỡ ngoài kia, làm sao có thể cam tâm bị giam trong hậu viện cơ chứ?

Ánh mắt của hắn tối sầm lại.

Ba tháng canh giữ trước mộ quần áo của nàng, hắn đã nghĩ thông suốt được nhiều chuyện. Hắn nên trả lại tự do cho nàng, nên thành thật hỏi ý nàng.

Nàng muốn làm cánh chim tự do giữa trời đất, cùng lắm thì hắn sẽ trở thành bầu trời ấy, dù thế nào nàng vẫn thuộc về hắn.

Chỉ là… không thể để lộ ra ý nghĩ đó, hắn phải chiều theo nàng một chút.

Nghe hắn nói vậy, ánh mắt của Tô Đại quả nhiên dao động. Nhưng khi nhìn thấy dân chúng đang lao động ngoài ruộng, ánh mắt nàng lại trở nên kiên định, rồi nàng lắc đầu dứt khoát: "Ta không về nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!