Thị trấn nhỏ nơi biên cương.
"Mau chạy đi–"
Một tiếng hét sợ hãi vang lên như tiếng sấm nổ. Có người hét lớn: "Bọn Hồ nhân lại đến rồi! Lần này đến rất đông, còn mang theo đao dài nữa!"
Lời này vừa thốt ra, dân chúng trong trấn lập tức chạy trốn tán loạn. Nơi họ ở, mỗi năm không biết phải chịu bao nhiêu lần đột kích, nhưng vì tổ tiên đã bắt đầu bén rễ tại đây nên họ không có nhân lực lẫn tài lực để dọn đến nơi khác.
"Không được rồi, tôi chạy không nổi nữa, ông mau giấu đứa bé vào hầm trú ẩn đi."
"…."
Trong nhà vốn chẳng có gì để thu dọn. Minh Hỷ nắm chặt tay Tô Đại, lần đầu gặp phải cảnh tượng bị tấn công như thế này, nên nhất thời hoảng loạn luống cuống cả lên.
Huynh trưởng vừa rời đi không bao lâu mà đám người kia đã kéo đến, rõ ràng là có chuẩn bị từ trước và đã theo dõi họ. Nơi này cách thị trấn tiếp theo phải đến trăm dặm, có muốn chạy cũng chạy không thoát.
Tống Tuyết không kịp giải thích nhiều, vội vàng thúc giục: "Tướng quân Trấn Quốc đã cho người canh giữ ở đây. Nếu có ngoại địch xâm phạm thì viện binh sẽ lập tức tới. Chúng ta sẽ sớm quay lại thôi."
Chuyện như thế trong hai năm qua đã xảy ra mấy lần. Địa hình nơi này không thích hợp để quân doanh đóng quân, chỉ có thể phái một số binh sĩ trấn giữ, để khi có biến còn kịp báo tin. May mà hôm nay là ban ngày nên không đến mức bị đánh úp trở tay không kịp.
Dân trong trấn chen chúc chạy trốn, người sau xô người trước, khiến không ít trẻ nhỏ bị ngã dúi dụi giữa dòng người.
Tô Đại lần lượt đỡ từng đứa trẻ dậy, rồi cũng bị đẩy xô, loạng choạng hòa vào dòng người đang hoảng loạn bỏ chạy.
Bình thường thị trấn trông có vẻ ít người, vậy mà lúc này lại đông nghịt. Tô Đại khó khăn lắm mới chen được ra khỏi dòng người, nhưng vừa quay đầu đã phát hiện mình đã bị lạc mất Minh Hỷ và Tống Tuyết.
Trong lòng nàng hoảng loạn, một dự cảm chẳng lành dâng lên.
Tiếng vó ngựa của bọn Hồ nhân càng lúc càng gần, dường như có ai đó đang vung roi trong không trung và quất mạnh xuống mặt đất.
Một sợi dây trong đầu Tô Đại căng đến cực điểm, đến mức da đầu cũng tê dại. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng nghe thấy tiếng kêu thảm thiết xen lẫn tiếng trẻ con khóc thét.
Tiếng la hét hỗn loạn vang lên khắp nơi.
Ở một góc khuất vang lên một tiếng khóc nhỏ, rất gần, như ở ngay trước mắt.
Tiếng khóc trẻ con vẫn tiếp tục, vừa bất lực vừa sợ hãi.
Ánh mắt Tô Đại đột nhiên khóa chặt vào một điểm, nàng liều mạng đẩy người ra và lao về hướng đó. Dòng người chen chúc xô đẩy, nhưng nàng vẫn kiên định không lùi bước.
Gần hơn… gần hơn nữa…
Nàng gạt tấm ván gỗ chắn ngang, để lộ một khoảng không gian hình tam giác. Từ khe hẹp ấy, một bóng dáng bé nhỏ rón rén xuất hiện. Cổ họng Tô Đại se lại, nàng khẽ khàng gọi: "A Chi" rồi vội vàng vòng tay ôm chặt đứa bé vào lòng.
A Chi vẫn không ngừng thút thít. Vừa nhìn thấy Tô Đại, cô bé liền òa khóc nức nở, tiếng khóc tê tái như một chú dê non mới chào đời.
"A… A Đại cô cô…"
Giọng cô bé đứt quãng, câu chữ nghẹn ứ lại: "Con… con và mẹ… bị lạc mất nhau rồi…"
Tô Đại nhẹ nhàng vỗ về và ôm cô bé sát hơn. Nàng cảm nhận được thân hình nhỏ nhắn này gầy guộc đến đáng thương. Nàng dịu giọng an ủi: "A Chi ngoan, đi theo cô. Cô sẽ đưa con đi tìm mẹ nhé."
A Chi như tìm thấy bến đỗ bình yên, cô bé vội vàng lau nước mắt, khuôn mặt bé xinh thoáng hiện lên nét kiên định. Bé nắm chặt tay A Đại cô cô, cố gắng hết sức để không gây thêm rắc rối.
Mẹ từng nói những năm qua A Đại cô cô sống không hề dễ dàng, nên cô bé không muốn để cô phải bận lòng vì mình.
Tô Đại siết nhẹ bàn tay A Chi rồi hòa vào dòng người hối hả. Nhưng cứ tiếp tục thế này thật sự không ổn, mang theo một đứa trẻ, nàng rất dễ bị xô đẩy, mà chen chúc giữa đám đông lại càng dễ bị kẻ địch tóm gọn hơn.
Nghĩ vậy, Tô Đại kéo A Chi rẽ ngay vào một con hẻm nhỏ. Doanh trại của huynh trưởng nàng ở hướng đông bắc, chỉ cần đi theo hướng đó là có thể hội ngộ với họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!