Chương 50: (Vô Đề)

Ngụy Ngọc Niên vẫn giữ gương mặt điềm nhiên như mặt hồ không gợn sóng: "Yên tâm đi, A Đại. Ta đã thu xếp chu tất cả rồi, sẽ không để Hoắc Duy phải chịu quá nhiều khổ sở đâu."

Hắn nói vậy, nhưng ẩn sau đó là hàm ý lạnh người: Một chút đau đớn da thịt, e là điều không tránh khỏi.

Dáng vẻ hắn thong thả đến lạ kỳ, hoàn toàn không có ý định để nàng rời khỏi biệt viện nửa bước. Giữa không gian ngột ngạt ấy, hắn lại còn tâm tình nhàn nhã bẻ một nhành hoa dại cầm trên tay, như thể đây là một chuyến dạo chơi lãng mạn. Tô Đại chẳng buồn đôi co, nàng dứt khoát xoay người vào phòng và sập cửa lại.

Tiếng của Ngụy Ngọc Niên từ bên ngoài cánh cửa gỗ vọng vào, trầm thấp mà đầy uy quyền: "Đêm nay ta nghỉ lại biệt viện. Nếu có việc gì thì nàng cứ đến tìm ta."

Bên trong phòng chỉ là một sự im lặng tuyệt đối. Hắn dừng lại một nhịp rồi lại buông lời dụ dỗ: "Nếu nàng chịu ngoan ngoãn nghe lời, ta có thể đáp ứng nàng một thỉnh cầu."

Cánh cửa bất chợt mở toang, Tô Đại nhìn thẳng vào hắn: "Ta muốn gặp Minh Hỷ."

Ngụy Ngọc Niên khẽ nhíu mày: "Đổi chuyện khác đi."

"Vậy ta muốn ra ngoài."

"Không được."

Tô Đại lập tức đóng sầm cửa lại, một lần nữa ngăn cách hắn khỏi thế giới của mình. Ngụy Ngọc Niên cũng chẳng lấy làm giận, hắn chỉ mỉm cười nhạt, nhẹ nhàng cài nhành hoa tươi thắm lên khung cửa lạnh lẽo.

Suốt nửa tháng ròng, Tô Đại gần như giam mình trong bốn bức tường, chỉ có A Vân thi thoảng lặng lẽ mang cơm nước tới cho nàng.

Giữa biệt viện ngoại ô lạnh lẽo, bóng dáng Ngụy Ngọc Niên hiếm hoi lắm mới xuất hiện một lần. Đa phần thời gian, khoảng sân vắng chỉ có nàng đối diện với một nha hoàn trầm lặng. Hai tên thị vệ biết nàng chán ghét mình nên cũng tự giác né tránh, chỉ đứng canh gác bên ngoài viện. A Vân lại là kẻ kín miệng như bưng, dẫu Tô Đại có hết lần này đến lần khác dò hỏi thì cũng chẳng thể khai thác được một lời nào có ích.

Trong lòng nàng lúc nào cũng như có lửa thiêu đốt, bồn chồn khôn nguôi nhưng lại chẳng tìm ra lối thoát. Nàng đã lùng sục khắp mọi ngóc ngách trong biệt viện, đến cả một cái kẽ hở nhỏ nhất cũng không tìm thấy. Sự vô vọng bào mòn tâm trí khiến Tô Đại dần mất đi ý chí, cả ngày chỉ biết nằm dài trên ghế tựa giữa sân, phơi mình dưới nắng sớm một cách uể oải và lười biếng.

Giữa cơn mơ màng mệt mỏi ấy, Tô Đại chợt giật mình bởi tiếng gõ cửa dồn dập lay động cả không gian. Ngay sau đó, một giọng nói đầy vẻ hoảng loạn vọng vào: "Cô nương, cô nương mau mở cửa ra…"

Tô Đại giật mình ngồi bật dậy, tim đập liên hồi.

Cánh cửa vừa mở toang, bóng dáng quen thuộc của Minh Hỷ đã hiện ra ngay trước mắt. Nhìn thấy Tô Đại, nàng ấy mừng rỡ thốt lên: "Cô nương, quả nhiên người thực sự ở đây!"

Minh Hỷ vui mừng đến mức bật khóc nức nở: "Người không biết đâu, phu nhân đã lùng sục tìm người bấy lâu nay rồi. Em còn cứ ngỡ rằng…"

Kể từ sau biến cố đêm đại hôn thì Minh Hỷ hoàn toàn mất dấu nàng. Nàng ấy ôm lấy chút hy vọng mỏng manh trở về phủ Quốc Công nhưng vẫn bặt vô âm tín, ngay cả phu nhân cũng phái người đi khắp nơi tìm kiếm mà không hề có tin tức. Mãi đến hôm qua, khi Thế tử đột nhiên lệnh cho nàng ấy đến biệt viện ở ngoại ô, thì trong lòng nàng ấy mới dấy lên một sự hoài nghi nhưng chẳng dám chắc chắn. Chỉ đến giây phút này, khi tận mắt thấy Tô Đại bình an thì tảng đá đè nặng trong lòng nàng ấy mới thực sự rơi xuống.

Nàng ấy kích động đến mức định nói thật nhiều, nhưng vừa liếc thấy A Vân đang đứng đó thì nàng ấy liền ngập ngừng giữ kẽ. Hiểu ý, Tô Đại bảo A Vân lui xuống. Đợi cánh cửa khép lại, Minh Hỷ mới vội vàng kéo Tô Đại ngồi xuống, giọng nhỏ lại: "Cô nương, Thế tử sai em đến để hầu hạ người đấy ạ."

Cặp lông mày của Tô Đại khẽ giật, nàng lo lắng Ngụy Ngọc Niên lại đang ủ mưu tính kế điều gì. Nàng trầm giọng hỏi: "Ngươi có biết vì sao không?"

Minh Hỷ do dự, đôi bàn tay siết chặt lấy vạt áo: "Em không rõ… nhưng hôn kỳ của Thế tử đã định rồi, chỉ còn vỏn vẹn ba ngày nữa thôi."

Nàng ấy phỏng đoán tám phần là vì chuyện hệ trọng này nên hắn mới đưa nàng ấy đến đây để ổn định tâm trí cho Tô Đại.

Tô Đại sững sờ. Thì ra sự biến mất của hắn suốt những ngày qua… là để bận rộn chuẩn bị cho ngày đại hôn của chính mình. Nàng chần chừ giây lát, thanh âm run rẩy hỏi thêm: "Dì của ta… bà ấy có đi tìm ta không?"

Minh Hỷ chăm chú quan sát Tô Đại, thấy nàng vẫn giữ được vẻ điềm nhiên thì mới dám bộc bạch: "Lúc đầu phu nhân như ngồi trên đống lửa, phái người lùng sục khắp nơi. Nhưng chẳng rõ Thế tử đã nói những gì mà bà ấy đột ngột hạ lệnh dừng tìm kiếm."

Tô Đại gật đầu, thanh âm mỏng manh: "Ta hiểu rồi."

Sau một lúc lặng thinh, nàng mới nghe thấy chính giọng mình thốt ra đầy cay đắng: "Minh Hỷ, hắn giam lỏng ta ở nơi này, bịt kín mọi lối ra. Tình hình bên ngoài ra sao, ta hoàn toàn mù tịt."

Minh Hỷ quỳ xuống bên chân nàng, lòng dâng lên nỗi xót xa khôn tả: "Cô nương muốn biết điều gì? Em sẽ kể hết cho người."

Không hiểu sao, nhưng nàng ấy cảm thấy trong mắt cô nương nhà mình giờ đây chất chứa một nỗi cô đơn sâu thẳm mà nàng ấy chẳng thể nào chạm tới.

"Ngày hôm đó… cảnh tượng Hoắc phủ bị lưu đày trông thế nào?" Tô Đại hỏi, ánh mắt vô định trong không trung.

Hôm ấy, khi đang bôn ba tìm kiếm nàng, Minh Hỷ đã chứng kiến đoàn người rời đi. Dù không thấu hết sự tình, nhưng dân chúng vẫn xôn xao rằng đại án này được xử trí thần tốc nhờ những bằng chứng không thể chối cãi. Nàng ấy không ngờ Hoắc lão gia lại là kẻ thâm độc như thế, chỉ thấy tiếc cho Hoắc tiểu công tử, nàng ấy nhìn ra được tình cảm của người đó dành cho cô nương là thật lòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!