Tạm biệt Giám tự xong, cả đoàn người xuống núi.
Ngụy Ngọc Thanh quấn chiếc áo choàng lông xù, rúc vào bên cạnh Tô Đại rồi tò mò hỏi: "Đại tỷ tỷ, trên dải lụa cầu nguyện mà dượng để lại cho tỷ viết gì vậy ạ?"
Cậu nhóc nghiêng đầu trong chiếc áo choàng lông xù, trông thật ngây thơ và đáng yêu.
"Không nói cho đệ biết đâu." Tô Đại dịu dàng xoa đầu cậu nhóc.
Đột nhiên, cỗ xe ngựa khựng lại.
Minh Hỉ kinh hoảng vén rèm lên: "Cô nương, có người vây quanh xe ngựa rồi!"
Tô Đại nghe vậy thì nắm chặt chiếc áo choàng, tâm trí hỗn loạn, trong lòng cảm thấy có chút bồn chồn.
Thế tử ca ca đã nói người trong triều sẽ không công khai đối đầu với Quốc Công phủ, vậy những người này hẳn chỉ vì tiền.
Nàng nhìn ra ngoài qua cửa sổ xe. Số người đến khoảng mười hai, mười ba người, trông như những người có luyện võ. Đoàn người của các nàng chỉ có hai thị vệ do Thế tử ca ca để lại là biết đánh, nếu ra tay lúc này thì không có phần thắng rồi.
Tấm rèm xe được bàn tay thanh mảnh và thon dài của Tô Đại vén ra. Tô Đại cố ép mình giữ vẻ bình tĩnh, nàng đối diện với bọn họ rồi thản nhiên nói:
"Nếu các vị chỉ vì tiền tài thì ta vẫn còn vài món đồ đáng giá ở đây, nhưng xin đừng làm tổn thương người vô tội."
Người đàn ông cầm đầu bịt mặt, quấn một chiếc khăn đỏ trên đầu, hắn nheo mắt rồi hơi cau mày, dường như đang xác nhận điều gì đó.
Một cái đầu tư bên cạnh thò ra: "Đại ca, không đúng rồi, sao lại là một cô gái?"
Người đàn ông nghiến chặt quai hàm, xác nhận người trước mặt không phải là người hắn cần chặn. Hắn làm sao biết được chứ?
Rõ ràng tình báo nói là tiểu công tử của Ngụy Quốc Công phủ sẽ đi qua nơi này mà!
Tên đàn em vẫn còn lởn vởn trước mặt hắn: "Đại ca, chẳng lẽ tình báo có sai sót? Sao lại là một cô gái?"
Lần đầu tiên người đàn ông này được làm đại ca, thấy tình huống này có chút mất mặt, nên hắn nghiến răng nói ra một câu: "Đừng hỏi nữa!"
Tên đàn em kia lại chẳng biết nhìn sắc mặt, còn cố ý áp sát vào: "Đại ca, có phải chặn nhầm người rồi không?"
Thấy tên đàn em càng ngày càng lại gần, còn định hỏi tiếp, người đàn ông vung tay tát liên tiếp vào đầu hắn: "Chỉ có mày là thông minh, chỉ có mày là thông minh thôi hả!"
Tô Đại: "…"
Minh Hỉ: "…"
Bên ngoài có vẻ hơi ồn ào. Ngụy Ngọc Thanh tò mò nhấc rèm xe lên rồi thò nửa cái đầu ra ngoài.
Tên đàn em vô cớ bị đánh, đang đầy bụng bực tức không thể xả ra, vừa định gầm lên với cô gái yếu đuối trên xe ngựa thì tinh mắt phát hiện có người ở phía sau, hắn mừng rỡ reo lên: "Đại ca, là hắn! Chính là hắn! Chính là hắn!"
Tên đàn em vui vẻ chia sẻ điều mình vừa thấy. Vừa quay đầu lại thì lại bị tát hai cái vào mặt.
Mắt hắn cũng không mù, cả người bừng bừng tức giận nhìn lại: "Chỉ có mày là mắt tinh thôi hả!"
Tên đàn em bẽn lẽn lùi lại.
Không phải là sơn tặc cướp của, mà là vì A Thanh mà đến. Tô Đại nhớ lại lời Ngụy Ngọc Niên nói hôm qua rằng bọn chúng sẽ không công khai đối đầu với Ngụy Quốc Công phủ, nhưng tình cảnh bây giờ thế này thì làm gì còn ai bận tâm nữa, e rằng sẽ cá chết lưới rách rồi.
Các thị vệ mà Ngụy Ngọc Niên để lại không biết có thể chống đỡ được mấy chiêu với bọn chúng không.
"Các vị đại hiệp, có chuyện gì có thể thương lượng."
Tên đàn em kia nghe vậy thì cười ha hả hai tiếng, rồi lại áp sát trước mặt tên cầm đầu": "Đại ca, cô nương kia gọi chúng ta là Đại hiệp kìa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!