Chương 49: (Vô Đề)

Tô Đại lạnh giọng: "Huynh cứ việc thử xem."

Ngụy Ngọc Niên im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng chịu thua, hắn ôn hòa nói: "Được rồi, chiều ý nàng."

Tô Đại nói: "Ta muốn gặp Hoắc Duy."

Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên trở nên lạnh lẽo: "Không được."

Hai người giằng co hồi lâu, Tô Đại không nói lời nào, Ngụy Ngọc Niên cũng cực kỳ kiên nhẫn chờ đợi. Cho đến khi trong ngục truyền đến tiếng ồn ào, sắc mặt Ngụy Ngọc Niên lộ vẻ không vui: "Có chuyện gì thế?"

Tiêu Viễn đi thăm dò rồi quay lại báo cáo: "Thế tử, Hoắc Duy biết Tô cô nương đã đến nên đang ở trong ngục gào thét, muốn được gặp cô ấy một lần."

Ngụy Ngọc Niên cười lạnh một tiếng: "Cứ để hắn kêu."

Tô Đại im lặng hồi lâu, không kìm lòng được mà nói: "Ta không thích cậu ta."

Nàng ngẩng đầu nhìn hắn: "Ta và cậu ta từng có tình nghĩa thanh mai trúc mã, ta chỉ muốn hỏi cậu ta, chuyện năm xưa Hoắc Vân Hạc hãm hại cha ta thì cậu ta biết được bao nhiêu."

Ngụy Ngọc Niên dường như muốn nhìn ra điều gì khác từ đôi mắt nàng, cuối cùng nhìn hồi lâu mà không thấy gì bất thường, bèn phân phó Tiêu Viễn: "Dẫn nàng qua đó."

Tô Đại đi theo Tiêu Viễn, nàng không hề ngoảnh đầu lại nhưng lại nói với Ngụy Ngọc Niên một câu: "Đừng đi theo."

Ngụy Ngọc Niên khẽ nheo mắt, không rõ là vui hay buồn: "Sau nửa nén nhang nếu nàng chưa trở ra thì ta sẽ đích thân vào đón."

Bước chân của Tô Đại khựng lại một chút, rồi đi theo Tiêu Viễn tiến vào nơi sâu nhất của Chiêu ngục.

Hoắc Duy bị giam ở buồng trong cùng, Tiêu Viễn dẫn Tô Đại đi xuyên qua mấy dãy lao ngục. Số phòng giam hơi nhiều, Tiêu Viễn lại đi khá nhanh khiến Tô Đại không theo kịp, đột nhiên —

Bên cạnh một phòng giam, có kẻ hùng hổ lao vồ tới, bộ dạng điên cuồng, tóc tai rũ rượi và hung tợn bấu chặt lấy cửa lao: "Vậy mà bọn chúng không nhốt ngươi vào đây? Đáng hận, cả nhà các ngươi đều đáng chết! Đáng chết!"

Hoắc Vân Hạc bám chặt lấy song sắt nhà lao, thân hình đầy rẫy thương tích run lên bần bật, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu như kẻ phát cuồng.

Tô Đại chậm rãi bước đến, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo: "Ai mà ngờ được một Ngụy Thượng thư cao cao tại thượng, Thế tử phủ Ngụy Quốc Công danh tiếng lẫy lừng, kẻ vốn được Thánh thượng sủng tín nhất… lại vì ta mà động lòng cơ chứ?"

Nàng dừng lại một nhịp, ánh mắt đầy vẻ châm chọc: "Nếu không phải ông xúi giục Hoắc Duy cưới ta, khiến ta tưởng đó là chân tình, thì Ngụy Thượng thư sao có thể xuống tay với các người tuyệt tình và nhanh chóng đến vậy?"

Hoắc Vân Hạc nghiến răng, ngón tay gầy guộc cào mạnh vào thanh sắt lạnh lẽo, ánh mắt tóe lên tia nhìn oán độc. Vì cử động quá mạnh nên những vết thương vừa kịp đóng vảy trên người ông ta lại rách toạc ra, để mặc những giọt máu tươi rỉ xuống, đỏ thẫm.

Tô Đại tiến thêm một bước, áp sát song sắt, thanh âm trầm thấp mà đầy áp lực: "Ta thật sự rất tò mò. Năm đó ông bán mạng cho Lý Thanh Nguyên, vu oan giá họa cho Tô gia để đổi lấy vinh hoa phú quý, chẳng phải đã toại nguyện rồi sao? Vậy thì bây giờ, ông lấy tư cách gì để hận ta đến nhường này?"

Hoắc Vân Hạc bật cười điên dại, đôi mắt vằn tia máu đỏ thẫm như đang nhỏ lệ, giọng nói khàn đặc đầy oán độc: "Lý Thanh Nguyên sớm muộn gì cũng coi ta như quân cờ bỏ đi, sao ta lại không biết cơ chứ! Nhưng còn cha ngươi? Hắn nắm giữ bí mật lớn đến thế mà không hé lộ nửa lời với ta, đến tận lúc chết vẫn khư khư ôm lấy Sơn Hà Lục. Hắn coi ta là bạn bè ở chỗ nào?

Ta vu oan cho hắn… chẳng qua là muốn cái chết của hắn có chút giá trị cuối cùng mà thôi!"

Ông ta rống lên, hơi thở hỗn hển: "Còn ngươi, vốn dĩ đã là người của Hoắc gia, vậy mà lại liên thủ với người ngoài tàn sát người trong nhà, để rồi bản thân sống ung dung tự tại trên xương máu của chúng ta!"

Tô Đại nghe xong lời này thì cười khinh miệt một tiếng: "Rơi vào kết cục như ngày hôm nay… chính là cái giá xứng đáng mà ông phải trả."

Dưới sức ép kinh người của Hoắc Vân Hạc, song sắt nhà lao rung lên bần bật như sắp gãy rời. Tiêu Viễn vừa quay đầu đã thấy bộ dạng phát cuồng của ông ta, hắn lập tức tiến lên, dùng thân hình cao lớn chắn giữa Tô Đại và kẻ đang điên dại phía sau.

"Tô cô nương, cô có bị kinh động không?"

Tô Đại thản nhiên lướt nhìn qua kẻ thù lần cuối rồi quay đi: "Ta ổn. Chúng ta rời khỏi đây thôi."

Hành lang nhà giam sâu hun hút, khi bước ngang qua phòng giam Tiết Tình, Tô Đại bắt gặp một ánh nhìn thâm hiểm như rắn rết, méo mó vì căm hận. Cuối cùng thì Tiết Tình cũng đã lột bỏ lớp vỏ bọc nhân từ bấy lâu nay. Nàng nhớ về tuổi thơ, khi ai nấy đều khen ngợi người đàn bà ấy, chỉ riêng nàng luôn cảm thấy sự lạnh lẽo ẩn sau nụ cười của bà ta. Sự chán ghét bấy lâu nay dường như đã được xác thực, nàng chỉ thấy xót xa cho mẫu thân, người đã trao trọn tình cảm cho một kẻ dối trá.

Hoắc Duy nhìn thấy Tô Đại, ánh nhìn u tối bỗng chốc rực lên hy vọng. Cậu ta lảo đảo đứng dậy từ góc phòng giam ẩm thấp, hai tay siết lấy song sắt: "A Đại, nàng vẫn ổn là tốt rồi."

"Ta nghe nói, ngươi có lời muốn nói với ta?" Tô Đại hỏi bằng giọng điệu hờ hững như với người dưng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!