Phủ Quốc Công.
Đôi mắt của Diêu thị hằn lên tia giận dữ, bà hung dữ ném phăng chén trà xuống đất như để trút giận. Minh Hỷ đang quỳ gối chịu tội phía dưới, mảnh vỡ b*n r* tung tóe xung quanh nàng ấy.
"Cả đêm không thấy bóng dáng đâu, vì lẽ gì mà giờ này ngươi mới nói?"
Tâm trí của Minh Hỷ rối bời như tơ vò. Ký ức về trận ngất xỉu bất ngờ ngày hôm qua vẫn còn mơ hồ, nhưng khi tỉnh lại thực tại còn đáng sợ hơn, cô nương đã hoàn toàn mất tích. Nàng ấy đã lùng sục khắp các ngóc ngách trong phủ, vừa tìm vừa ôm một tia hy vọng mong manh rằng cô nương chỉ đang lẩn quẩn đâu đó, vì không muốn kinh động đến ai nên nàng ấy đã giữ kín.
Thế nhưng, sau một đêm trắng kiếm tìm vô vọng, sự sợ hãi đã đánh bại hy vọng cuối cùng, khiến nàng ấy bất đắc dĩ phải quỳ trước mặt phu nhân để thú nhận.
"Một người sống sờ sờ ngay dưới mí mắt ngươi, sao có thể đột nhiên bốc hơi như vậy? Phủ Quốc Công là chốn tôn nghiêm, đâu phải cái chợ mà mèo hoang chó dại muốn lẻn vào bắt người là bắt!"
Bà nghiến răng, thanh âm lạnh lẽo như băng: "Rốt cuộc ngươi hầu hạ cô nương kiểu gì, mà lại để chủ tử biến mất không một dấu vết?"
Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, Diêu thị đập tay thật mạnh lên ghế rồi đứng phắt dậy, gương mặt sắc lạnh. Thời gian không còn đợi bà nữa, chỉ còn hai canh giờ ngắn ngủi nữa thì Hoắc phủ sẽ đến đón dâu theo đúng giờ lành.
Thấy tình thế ngàn cân treo sợi tóc, vị ma ma già bên cạnh vội lên tiếng xoa dịu: "Thưa phu nhân, xin hãy giữ bình tĩnh. Nước xa không cứu được lửa gần, việc cấp bách nhất bây giờ là phải huy động người đi tìm biểu cô nương cái đã."
"Tìm? Tìm bằng cách nào đây?" Diêu thị chỉ tay về phía Minh Hỷ đang run rẩy dưới sàn: "Ngươi chẳng nghe nó vừa bẩm báo đó sao? Suốt một đêm qua nó đã lục tung từng ngóc ngách phủ Quốc Công này rồi, nhưng người thì vẫn bặt vô âm tín!"
"Liệu có nên… bẩm báo quan phủ không? Biểu cô nương biến mất không dấu vết ngay trong phủ Quốc Công, sự việc này quá đỗi kỳ lạ, tuyệt đối không thể là chuyện vô ý mà thành!"
"Không được bẩm báo gì hết!" Diêu thị quát lên chặn đứng ý nghĩ đó.
Bà hít một hơi sâu, cố nén cơn run rẩy để ép mình phải bình tĩnh lại. Chuyện động trời này hiện tại chỉ có mình bà biết được, tuyệt đối không được để lọt đến tai Quốc Công hay lão phu nhân. Nếu chuyện vỡ lở, sóng gió sẽ nổi lên không chỉ ở phủ Quốc Công mà còn là thảm họa cho địa vị của bà nữa.
Chỉ còn hai canh giờ nữa thôi, bằng mọi giá phải bưng bít chuyện này lại!
Diêu thị hạ giọng, đôi mắt sắc lẹm nhìn vào hư không rồi ra lệnh: "Tiếp tục đi tìm cho ta. Phải lục soát từ trong ra ngoài, cả khu vực lân cận phủ cũng không được bỏ sót. Tìm xem có bất kỳ dấu vết hay manh mối nào để lại không, đi ngay!"
"Còn nữa." Diêu thị gằn giọng, đôi mắt ghim chặt vào người đang quỳ dưới đất: "Ngươi nói xem, trước lúc ngất đi đã có chuyện lạ gì xảy ra?"
Thân hình Minh Hỷ run bần bật như lá mùa thu, nàng ấy cúi gập đầu bẩm báo: "Bẩm phu nhân, hôm qua cô nương có uống một chén trà giải nhiệt, vừa uống xong thì… thì nô tỳ cũng mất đi tri giác, tỉnh lại đã không thấy người đâu."
Giữa lúc sự nghi hoặc đang lên đến đỉnh điểm, tiếng gọi dồn dập của nha hoàn bên ngoài đột ngột vang lên: "Phu nhân! Có tin rồi, phu nhân ơi…." Tiếng bước chân chạy hổn hển dừng ngay trước cửa, hơi thở đứt quãng nhưng âm thanh đầy kinh hãi xen lẫn vui mừng: "Trở về rồi… Biểu cô nương đã trở về phủ rồi ạ!"
Nha hoàn hấp tấp chạy xộc qua cánh cửa, giọng lạc hẳn đi vì mừng rỡ: "Phu nhân, biểu cô nương… người đã trở về rồi!"
Phía sau nàng ta, Tô Đại xuất hiện với dáng vẻ phong trần, lớp bụi đường vẫn còn vương trên vạt áo. Đôi chân nàng mỏi nhừ sau một hành trình dài đằng đẵng, may nhờ có quý nhân cho quá giang một đoạn đường nên nàng mới kịp về tới đây. Trông thấy bóng dáng Tô Đại bình an, Minh Hỷ – người đã gắng gượng nuốt nước mắt suốt một đêm qua – rốt cuộc cũng không kìm được mà òa khóc nức nở. Nàng ấy vừa khóc vừa tạ ơn trời đất, bởi nếu biểu cô nương có mệnh hệ gì thì nàng ấy có chết cũng chẳng rửa hết tội.
Diêu thị thấy người bằng xương bằng thịt đứng đó, thì tảng đá trong lòng mới tạm thời hạ xuống. Tuy nhiên, bà vẫn không khỏi nghi hoặc, khẽ nhíu mày chất vấn: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Tô Đại thản nhiên đáp, giọng điệu điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng: "Hôm qua lòng dạ nặng nề, con lỡ ra ngoài tản bộ rồi quên mất thời gian, thành ra trễ nải. Đã để dì phải lo lắng nhiều rồi ạ."
Diêu thị thừa biết đây là lời nói dối vụng về, song trong tình cảnh nước sôi lửa bỏng này thì truy cứu cũng chẳng để làm gì. Bà chỉ phất tay: "Về là tốt rồi, về được là tốt rồi. Mau, đưa cô nương đi sửa soạn ngay! Chỉ lát nữa thôi khách khứa sẽ chật sảnh, kiệu hoa của Hoắc phủ cũng sắp tới cửa rước dâu rồi."
Không gian Phương Nhã Các lập tức xoay chuyển như một cơn lốc. Tiếng người gọi nhau chải tóc và thay hỷ phục vang lên rộn rã. Đến khi mọi thứ đâu vào đấy thì ánh nắng ban mai đã trải vàng khắp phủ, Diêu thị cũng vội vàng rời đi để tiếp đón quan khách ở tiền sảnh.
Tô Đại đứng lặng lẽ trước gương. Thiếu nữ trong gương được trang điểm cầu kỳ, khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ thắm rực rỡ đến chói mắt, khiến nàng chợt nhận ra thực tại đang đổ ập xuống đầu mình. Chuyến đào tẩu khỏi biệt viện ngày hôm qua diễn ra thuận lợi đến ngỡ ngàng, tựa như một giấc mộng phù hoa. Để rồi hôm nay, nàng sẽ chính thức trở thành người của Hoắc phủ. Trước mắt là hôn lễ rạng rỡ, nhưng trong lòng Tô Đại lại chẳng có lấy một tia vui sướng.
Suy cho cùng thì cuộc hôn nhân này cũng chỉ là một ván cờ, nơi đôi bên đều lấy thứ mình cần mà thôi.
Thời gian thấm thoát trôi đi trong sự bận rộn đến nghẹt thở. Minh Hỷ ghé vào tai Tô Đại, thì thầm một câu khiến không gian như đọng lại: "Cô nương, Hoắc phủ đến rước dâu rồi ạ."
Theo chân Minh Hỷ rời khỏi Phương Nhã Các, Tô Đại bỗng khựng lại. Nàng phóng tầm mắt nhìn quanh sân viện, nơi từng nhành cây ngọn cỏ đều đã gắn bó với mình suốt sáu năm đằng đẵng. Một cái nhìn sau cuối như để gói trọn quá khứ, rồi nàng dứt khoát quay người, để lại sau lưng tất cả những gì thuộc về nơi này.
Dư âm của một đêm không ngủ khiến đầu óc nàng nặng trĩu như đeo chì. Trong cơn mụ mị, Tô Đại cảm nhận được Minh Hỷ đang dìu mình từng bước tiến về tiền sảnh. Sau những lời bẩm báo từ biệt dì và lão phu nhân còn chưa kịp tan trong gió, một bàn tay ấm áp và đầy mạnh mẽ bất ngờ vươn tới, siết chặt lấy tay nàng kéo đi.
Hoắc Duy siết nhẹ tay nàng như một lời trấn an thầm lặng, dìu nàng bước lên kiệu hoa giữa tiếng nhạc mừng reo vang. Nghi lễ chào biệt phủ Quốc Công vừa dứt, đoàn người ngựa bắt đầu khởi hành, bóng kiệu đỏ khuất dần sau cổng lớn, để lại sau lưng những kỷ niệm của sáu năm trời đằng đẵng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!