Chương 46: (Vô Đề)

Hai người không nói lời nào, lặng lẽ đi đến bữa gia yến.

Không khí có chút đông cứng. May mắn là Ngụy Cẩm Vân chủ động đến khoác tay Tô Đại, phá vỡ sự im lặng trước tiên.

Bữa gia yến chẳng qua là để hỏi thăm chuyện gia đình, hỏi Ngụy Cẩm Vân sau khi cưới có gì không quen hay không, vân vân. Tô Đại thấy nàng ta hồng hào rạng rỡ, liền biết nàng ta sống tốt, vì thế cũng không để tâm nghe họ nói gì, chỉ dùng bữa qua loa rồi rời đi.

Ngụy Ngọc Niên ăn bữa gia yến này cũng chẳng thấy ngon miệng. Thấy Tô Đại rời đi, hắn cũng buông đũa xuống rồi kiếm cớ rời đi theo.

Nhóm người Diêu thị chỉ lo nói chuyện nên không để ý thấy sự mờ ám giữa bọn họ. Chỉ có đôi mắt sâu thẳm của Ngụy lão phu nhân nhìn Tô Đại và Ngụy Ngọc Niên lần lượt rời đi, không biết bà lão đang nghĩ gì.

Tô Đại đi qua vườn hoa trong phủ, cảm thấy có người phía sau, nàng đột nhiên dừng lại hỏi: "Theo ta làm gì?"

Ngụy Ngọc Niên nói: "Ta đi theo vì muốn hỏi nàng lần cuối."

"Nàng thật lòng muốn kết hôn với cậu ta sao?"

Tô Đại đáp: "Biểu ca, ngày cưới đã định rồi, đương nhiên là ta thật lòng."

Ngụy Ngọc Niên im lặng rất lâu. Tô Đại quay lưng về phía hắn nên không thể nhìn thấy biểu cảm của hắn, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua rất lâu thì mới nghe thấy hắn nói:

"Nàng đừng hối hận."

Lời nói vững vàng, không phân biệt được là cảm xúc gì.

Tiếng bước chân ở phía sau đi xa dần, Tô Đại quay đầu lại thì thấy bóng dáng của Ngụy Ngọc Niên đã biến mất hoàn toàn rồi.

Suốt mấy ngày liền sau đó, Ngụy Ngọc Niên không đến tìm nàng nữa. Ngày cưới càng lúc càng gần, Diêu thị mang đến vài bộ hỉ phục cho Tô Đại thử, nhưng không chọn được bộ nào vừa ý bà ấy.

Tô Đại thì thấy không sao cả, dù sao mặc gì cũng chỉ là làm thủ tục mà thôi. Nhưng Diêu thị lại vô cùng coi trọng, khi thì chê chỗ này cắt may không phù hợp, lúc lại thấy hoa văn chỗ kia không đẹp.

Phải mất mấy ngày liền sắp đặt thì mới chọn được hỉ phục vừa ý.

Diêu thị đặc biệt dặn dò Tô Đại trước ngày đại hôn đừng ra khỏi nhà, cứ ở nhà đàng hoàng. Tô Đại cũng nghe lời, nàng ở trong khuê phòng đến nỗi sắp mốc meo luôn rồi, cũng chẳng có chuyện gì mới mẻ cả.

Tuy nhiên, mấy ngày nay lại nghe nói Trung Lang tướng Tống Mộc đang trên đường hồi kinh.

Thấy ngày cưới càng ngày càng đến gần, Tô Đại nghe tin Tống Mộc về kinh thì vừa hồi hộp vừa mong đợi, đến nỗi nàng cũng không còn nghĩ đến Ngụy Ngọc Niên nữa.

Vạn Phúc Các.

Ngụy Ngọc Niên ngồi trong gian phòng riêng. Có người gõ cửa bước vào, thấy không ai chú ý đến mình thì quay lưng đóng cửa lại. Tề Tiểu Bảo bước nhanh đến, hành lễ với Ngụy Ngọc Niên rồi nói: "Thế tử, đã tra ra rồi."

Tề Tiểu Bảo dâng lên một xấp văn thư. Ngụy Ngọc Niên không có biểu cảm gì, chỉ lạnh nhạt liếc nhìn một cái.

……

Chớp mắt đã đến ngày trước đại hôn.

Sáng sớm ngày hôm đó, Tô Đại vừa thức dậy đã cảm thấy bồn chồn lo lắng, mí mắt cứ giật liên tục. Quả nhiên đến buổi chiều thì Minh Hỷ mang tin đến, Tống Mộc trên đường hồi kinh đã gặp phải giặc cướp, may mắn chỉ bị thương nhẹ, nhưng thời gian về kinh đã bị trì hoãn.

Nàng uống một ly trà lạnh, trong lòng cảm thấy yên tâm hơn.

Thời tiết lúc này dần trở nên nóng bức, nàng uống một ly trà lạnh mà vẫn không giải khát được. Khi nàng rót thêm một ly nữa đưa lên miệng thì đột nhiên phát hiện trà có điều bất thường!

Nhưng đã quá muộn, nàng chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất quay cuồng, thoáng chốc đã ngã xuống…

Đau, đầu rất đau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!