Chương 45: (Vô Đề)

Ngày hôm đó, ánh xuân tươi đẹp, nắng vàng rực rỡ. Dùng bữa trưa xong, Tô Đại ngồi đánh đu trong sân, cảm thấy mơ màng buồn ngủ.

Minh Hỷ kéo Lan Chi hớn hở đẩy cửa sân bước vào nói: "Cô nương, Hoắc phủ phái người đến đưa thiệp, ngày cưới đã định vào mười bảy tháng sau rồi ạ!"

Thấy Tô Đại không hề để tâm, Minh Hỷ bước đến gần nói: "Sao cô nương lại không lấy làm ngạc nhiên chút nào ạ?"

Nói xong, nàng ấy lại tự mình lẩm bẩm: "Nhưng ngày cưới đúng là sớm thật, ngày cô nương đính hôn còn muộn hơn cả Thế tử, vậy mà ngày cưới lại trước cả Thế tử!"

Minh Hỷ vừa thốt ra lời này, cảm xúc trong mắt Tô Đại liền có chút thay đổi: "Ngày cưới của Thế tử cũng định rồi sao?"

Minh Hỷ đáp: "Chưa ạ, nhưng nghe nói lão phu nhân đã xin bát tự của cô nương bên kia để đi xem ngày rồi, ước chừng chỉ trong hai ngày nữa là định được thôi ạ."

Cũng tốt, định sớm cho xong.

Trong lòng nàng bỗng dưng cảm thấy phiền muộn khó hiểu. Nàng bước xuống khỏi chiếc xích đu, rồi gọi Minh Hỷ: "Ta muốn ăn bánh Phù Dung của hiệu Đường Ký rồi, chúng ta ra phố dạo chơi một lát đi."

Minh Hỷ lắc đầu nói: "Thưa cô nương, lúc nãy em quay về thì gặp Tô ma ma, bà ấy dặn em báo với cô nương rằng tối nay cùng dùng cơm ạ."

Tuy còn một tiếng rưỡi nữa mới đến bữa tối, nhưng sợ lão phu nhân gọi bất cứ lúc nào, nên không tiện đi lại.

Lần gia yến trước là để ghép đôi nàng với vị biểu ca họ Mục kia. Tô Đại thắc mắc: "Cùng dùng cơm? Hôm nay là ngày gì vậy?"

"Cô nương, người quên rồi sao? Là ngày nhị cô nương về nhà mẹ đẻ đó ạ."

Phong tục của Đại Khải là cô dâu mới về nhà chồng, chiều ngày thứ ba sẽ về nhà mẹ đẻ, ở lại một đêm rồi ngày hôm sau quay về phủ bên nhà chồng. Hôm nay vừa vặn là ngày thứ ba.

Hóa ra là nàng quên mất việc này.

"Vậy được rồi." Nàng quay người ngồi lại trên chiếc xích đu, suy nghĩ trôi đi xa, ánh mắt lơ đãng đung đưa theo nhịp chiếc xích đu.

Minh Hỷ thấy nàng không có hứng thú, lại còn rũ đầu xuống, nàng ấy suy nghĩ một lát rồi nói: "Còn một tiếng rưỡi nữa mới đến bữa tối, hay là chúng ta ra ngoài đi dạo một chút nhé?"

Tâm trí của Tô Đại đang lãng đãng, nghe vậy bèn nói: "Được thôi."

Bên ngoài phủ, trên các con phố của Hoa Kinh, mặc dù Ngụy Quốc Công phủ khá xa khu chợ náo nhiệt, nhưng nếu đi đường tắt thì chỉ mất nửa nén hương. Tô Đại và Minh Hỷ thậm chí còn không dùng đến xe ngựa.

Hiệu bánh Đường Ký không xa, đi đường tắt xuyên qua hai con hẻm là tới, chỉ là nơi này thuộc khu chợ nên khá ồn ào.

Gần tiệm bánh ngọt còn có một tửu lâu lớn nhất kinh thành Hoa Kinh. Rất nhiều quan lại và quý tộc thích đặt tiệc chiêu đãi khách ở nơi này.

Tô Đại nói muốn ăn bánh Phù Dung của hiệu Đường Ký, thực ra chỉ là muốn ra ngoài giải khuây, nàng luôn cảm thấy ở trong phủ rất buồn bực.

Trên phố người qua lại tấp nập, trước tiệm bánh ngọt xếp một hàng dài. Minh Hỷ gọi một bát trà tại quán nước rồi bảo Tô Đại ngồi đây đợi, còn nàng ấy thì đi mua bánh Phù Dung.

Tô Đại ngồi trước quán trà, lắng nghe những câu chuyện mới mẻ đang xảy ra mà người dân qua lại bàn tán. Mấy ngày nay triều đình không có đại sự gì, nên đương nhiên không làm dấy lên sự bàn luận của người dân, chỉ có vài chuyện vặt vãnh không đáng kể, ví dụ như nhà ai lại mất mấy con gà con vịt, nhà ai lại đang bàn chuyện hôn nhân đại sự…

Không có gì thú vị, Tô Đại lắc đầu rồi khẽ nhấp một ngụm trà. Nàng ngạc nhiên nhìn màu trà, quán nước tuy nhỏ nhưng trà lại khá ngon.

Nàng quay đầu xem Minh Hỷ đã xếp hàng đến đâu rồi, nhưng lại thấy nàng ấy vẫn còn cách cửa tiệm cả trăm mét. Tiệm bánh ngọt Đường Ký quá đắt khách, phía sau Minh Hỷ vẫn còn xếp rất nhiều người.

Ánh mắt của nàng quay lại, nhưng lại lướt qua một bóng người cực kỳ quen thuộc, đó là Thẩm Trác Nhiên. Nàng ấy đang đứng trước tửu lâu, dường như đang tìm kiếm ai đó.

Tô Đại đứng dậy, vừa định gọi nàng ấy lại thì thấy người gặp nàng ấy lại là một người quen khác, Ngụy Ngọc Niên.

……

Thôi vậy, nàng ngồi trở lại ghế, quyết định không gọi nữa. Nàng nâng tách trà trong tay lên, nhưng ánh mắt lại như có như không đặt trên người hai người bọn họ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!