Tô Đại đột ngột bừng tỉnh…
Nàng theo bản năng nhìn xuống quần áo trên người mình, vẫn còn nguyên vẹn, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Là một giấc mơ ư?
Thật kỳ lạ, sao nàng lại có cảm giác lời nói của Ngụy Ngọc Niên cứ văng vẳng bên tai, đầu nàng vẫn còn hơi mơ màng, cả người cảm thấy mệt mỏi.
Nàng xoa xoa cái đầu đau nhức vô cớ, chuẩn bị bước xuống giường, nhưng lại nhìn thấy một vết bầm tím trên cánh tay.
Đầu nàng trống rỗng, vội vàng đứng dậy bước xuống giường đến trước gương đồng xem xét. Nàng thấy không có gì bất thường thì mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng nhìn chằm chằm vào vết bầm tím trên cánh tay, ngẩn người rất lâu..
Minh Hỷ áng chừng Tô Đại đã dậy nên gõ cửa hai tiếng, sau khi được Tô Đại đáp lời thì bước vào nói: "Cô nương, hôm nay nhị cô nương xuất giá, phu nhân gọi cô nương qua đó ạ."
Tô Đại hoàn hồn rồi đáp lại một tiếng "Được". Suýt chút nữa nàng quên mất việc chính.
Sau khi nàng rửa mặt chải đầu và thay một bộ trang phục có màu sắc tươi tắn, thì nàng mới cùng Minh Hỷ đi đến tiền sảnh.
Trong phủ đã sớm treo đầy lụa đỏ và vải màu. Các tiểu tư và nha hoàn ra vào đều cài một đóa hoa đỏ trên tóc. Nàng nhìn bộ váy màu hồng nhạt trên người mình, may mà đã trang điểm một chút, nên cũng coi như là có vẻ hỉ sự.
Tô Đại còn chưa đến tiền sảnh thì đã nghe thấy một nha hoàn vội vàng nói: "Đội nghi trượng bên nhà chú rể đã xuất phát rồi, Nhị cô nương phải nhanh chóng thay hỉ phục thôi!"
Nói xong, người đó vội vã chạy về viện của Ngụy Cẩm Vân. Nhất thời, tất cả người hầu trong phủ đều trở nên căng thẳng, người thì lo trang trí, người thì chuẩn bị đồ ăn. Ngay cả Ngụy Quốc Công cũng trở nên sốt ruột.
"Mau mau, phái người ra ngoài phủ canh chừng, khách khứa cũng sắp đến rồi."
Tô Đại lặng lẽ đi tới hành lễ. Ngụy Quốc Công nở một nụ cười hơi ngượng nghịu, rồi miễn cưỡng giải thích: "Việc gì cũng có lần đầu, ta không có kinh nghiệm gì mấy."
Trái lại lão phu nhân đứng một bên lại vững như thái sơn, bà lão liếc nhìn Ngụy Quốc Công một cái, không rõ là vui hay buồn: "Ít ra con cũng là chủ một gia đình, sao lại không nên trò trống gì như vậy."
Nói đến đây, Ngụy lão phu nhân khẽ thở dài một tiếng.
Ngụy Quốc Công lại chẳng hề bận tâm, ông ấy chỉ im lặng nghe tai trái và ra tai phải.
Dù sao cũng chỉ là nói suông, chẳng làm ông ấy tổn hại chút nào. Vả lại, ở trong phủ ông ấy cũng chỉ còn cái danh xưng "chủ gia đình" nghe cho hay thôi. Dù sao thì bị nói vài câu không đau không ngứa cũng chẳng sao, hôm nay là ngày đại hỷ của Cẩm nhi, ông ấy phải vui vẻ mới được.
Mặc dù ông ấy không coi trọng gia thế của Liễu Sanh Minh, nhưng chỉ cần Cẩm nhi thích thì cũng không có gì là không được.
Đang nói chuyện thì ngoài cổng truyền đến tiếng ồn ào. Hóa ra là khách khứa đã đến. Ngụy Quốc Công nhấc vạt áo bước xuống bậc thang, vội vàng ra ngoài cổng đón khách.
Tô Đại đứng ngay ngắn bên cạnh Ngụy Lão phu nhân, nhìn khách khứa lần lượt đến hành lễ, rồi ngồi xuống. Chẳng mấy chốc, tiền sảnh đã trở nên vô cùng náo nhiệt.
Ngụy Lão phu nhân cười vui vẻ, giơ tay mời mọi người uống trà. Còn Diêu thị thì lo liệu mọi việc lớn nhỏ trong buổi tiệc.
Khách khứa càng lúc càng đông. Tô Đại nhìn thấy Hoắc Duy trong đám người. Hoắc Duy nháy mắt đưa tình với nàng, làm nàng che miệng khẽ cười khúc khích.
Ngụy Ngọc Niên vừa lo liệu xong công việc, mới bước chân vào tiền sảnh thì nhìn thấy ngay cảnh tượng này.
Ánh mắt hắn trở nên sâu lắng, không phân biệt được vui buồn, nhìn chằm chằm Tô Đại hồi lâu rồi mới quay đầu lạnh lùng nhìn Hoắc Duy. Hắn chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu. Trớ trêu thay, Tiêu Viễn ở bên cạnh lại còn trêu chọc hắn, chỉ vào Thẩm Trác Nhiên vừa bước vào cửa và nói: "Thế tử nhìn kìa, vị hôn thê của ngài đến rồi."
Theo lý mà nói, Thẩm Trác Nhiên hiện tại là vị hôn thê của Ngụy Ngọc Niên, đáng lẽ phải có quan hệ thân thiết hơn với Ngụy Quốc Công phủ, vì thế mà nàng ấy cũng có mặt trong ngày đại hỷ của Ngụy Cẩm Vân.
Tuy nhiên, Ngụy Ngọc Niên thậm chí còn không thèm nhìn Thẩm Trác Nhiên lấy một lần, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào Tiêu Viễn, giọng nói không hề mang theo chút cảm xúc nào: "Ngươi muốn chết à?"
Tiêu Viễn lập tức ngậm miệng lại. Hắn ta cũng không muốn chết, chỉ là đơn thuần là thích gây rối mà thôi. Nhưng hắn ta không dám nói nữa, vì nói quá đáng sẽ bị Ngụy Ngọc Niên ném ra ngoài cho rắn ăn.
Có người hầu hô lớn: "Tân nương tử đến…"
Chỉ thấy Ngụy Cẩm Vân dùng chiếc quạt tròn che nửa mặt, bước đi nhẹ nhàng, bên cạnh là nha hoàn thân cận đang dìu nàng ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!