Chương 41: (Vô Đề)

Hoắc Duy im lặng một lát rồi nói: "Ngươi đã đến rồi."

Tô Đại hỏi: "Tại sao ngươi không muốn ta đến?"

Thần sắc của Hoắc Duy cứng đờ, sau đó có vẻ chán nản: "Thật ra là do cha ta biết ngươi đang ở Hoa Kinh, nên bảo mẹ ta đặc biệt mời ngươi đến, bọn họ…" Hoắc Duy đột nhiên đỏ mặt.

"Họ muốn tác hợp chúng ta."

Hôm đó sau khi từ Kinh Triệu Phủ trở về, cha cậu ta đã tức giận vô cùng, cầm roi mây đòi dùng gia pháp xử phạt. Mẹ cậu ta tuy không nỡ nhưng cũng không nói lời nào, cả nhà lạnh nhạt với cậu ta mấy ngày liền. Vài ngày trước, cha cậu ta bỗng nhiên bảo rằng nếu cậu ta thật sự thích Tô Đại, chỉ cần thành thân rồi không đi tòng quân nữa, thì ông cũng không phải là không thể đồng ý.

Còn chưa đợi cậu ta nói rõ ràng đầu đuôi sự việc thì cha cậu ta đã vỗ bàn quyết định, cứ thế mà định luôn. Sau đó mẹ cậu ta đã gửi thiếp mời cho Diêu thị. Khi cậu ta đến phủ Ngụy Quốc Công tìm Tô Đại, lại tình cờ gặp Diêu thị, bà ấy nhìn cậu ta từ trên xuống dưới mấy lượt, trong mắt ánh lên vài hàm ý mà cậu ta không sao hiểu nổi.

Cậu ta lo lắng Tô Đại không thích mình, làm như vậy chẳng khác nào mang lại rắc rối cho nàng, nên mới luôn bảo nàng đừng đến tiệc thưởng hoa lần này.

Không ngờ nàng vẫn đến.

Tô Đại nghe vậy thì khuôn mặt cũng hơi nóng lên. Lại cảm thấy đất dưới chân nóng ran một cách kỳ lạ, đứng ở đâu cũng thấy không thoải mái.

Nàng đã nghĩ đến đủ loại nguyên nhân, nhưng không ngờ lại là vì chuyện này. Nàng dứt khoát theo kịp dì mình rồi nghiêng đầu nói với cậu ta: "Vẫn nên vào trong trước đã."

Vừa vào phủ, Hoắc Duy lập tức bị gọi đi. Tô Đại thở phào nhẹ nhõm, gạt bỏ mọi tạp niệm ra khỏi đầu và chuyên tâm thưởng hoa. Khu vườn trong phủ trồng đầy các loại hoa, đua nhau khoe sắc.

So với phủ Công chúa thì dĩ nhiên là kém xa, nhưng cũng có thể thấy chủ nhân đã tốn không ít tâm sức để chăm sóc những loài hoa này.

Trình tự của một buổi yến tiệc thế này nàng đã trải qua một lần nên cũng khá quen thuộc, hôm nay những người đến đều là gương mặt quen. Chỉ có một người khiến ánh mắt của Tô Đại bị thu hút.

Trần Uyển Thanh, sắc mặt của nàng ta không được tốt lắm.

Trông có vẻ như không ngủ đủ giấc, dù đã trang điểm cũng không che được quầng thâm dưới mắt.

Tô Đại đang cảm thấy tò mò, thì nghe cô gái bên cạnh nói với bạn của mình: "Ngươi nhìn xem, Trần Uyển Thanh kìa, trước kia nàng ta chẳng phải nói là có quan hệ rất tốt với Ngụy Thế tử, sắp gả cho ngài ấy làm thê tử sao. Lúc Ngụy Thế tử thăng chức còn là do cha nàng ta đích thân đề nghị. Cứ tưởng họ sắp đến được với nhau rồi, không ngờ giữa đường lại nhảy ra một Thẩm Trác Nhiên."

"Bây giờ tuổi nàng ta cũng không còn nhỏ nữa, nghe nói mấy hôm trước có người đến cầu hôn, nhưng nàng ta đã trực tiếp ném lễ vật ra khỏi phủ."

"Tin tức ở Hoa Kinh lan truyền nhanh đến mức nào chứ, lần này e là không ai dám cưới nàng ta nữa rồi."

Người bạn kia kinh ngạc kêu lên: "Hóa ra còn có nguyên do như vậy, ta chỉ nghe nói nàng ta ném trả sính lễ của người ta. Haizz, ta còn tưởng nàng ta sẽ không đến những buổi yến tiệc thế này nữa."

…..

Tô Đại âm thần thở dài một tiếng. Không hiểu sao lại nảy sinh vài phần thương cảm cho nàng ta. Lún quá sâu vào tình cảm không phải chuyện tốt.

Nàng quay người rời đi vì không nghe thêm nữa, từ đây mọi chuyện liên quan đến Ngụy Ngọc Niên đều không liên quan đến nàng.

Tiễn khách xong, Tiết thị thấy Tô Đại đứng một mình thì chậm rãi bước tới, quan tâm hỏi han như một bậc trưởng bối: "Đại nhi, vừa rồi còn chưa kịp hỏi kỹ, những năm qua con sống thế nào, mọi chuyện có thuận lợi không."

Tô Đại đáp: "Tạ ơn Tiết bá mẫu đã quan tâm, có dì ở bên cạnh nên mọi chuyện đều ổn cả ạ."

Tiết thị nói: "Ta thấy con bây giờ thật sự khác hẳn trước kia, hiểu lễ nghĩa, biết chừng mực, dáng vẻ đoan trang… quả không hổ là người bước ra từ phủ Quốc công."

Bà ấy ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Chỉ là… giờ con cũng không còn nhỏ nữa, đã có ai đến cửa cầu thân chưa?"

Lời này vừa thốt ra, các phu nhân quan lại ở gần đó đều đưa mắt sang, ít nhiều mang theo vẻ dò xét. Ý tứ của Tiết thị quá rõ ràng, ai nghe cũng hiểu bà ấy đang ám chỉ điều gì.

Mọi người đều giả vờ chăm chú thưởng hoa, nhưng thật ra tai đã dựng cả lên rồi.

Tô Đại hơi nhíu mày, có phần không vui. Tiết thị nói những lời này giữa chốn đông người quả thật hơi nóng vội. Lúc này nàng cũng không biết có nên đáp lại hay không. Ngừng một lát, nàng vẫn quyết định mở miệng:

"Tô Đại còn muốn ở bên dì thêm vài năm nữa ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!