Chương 40: (Vô Đề)

Ngày xuân tươi đẹp, Tô Đại ăn uống no say xong ngủ một giấc ngon lành để thư giãn gân cốt. Nàng vứt hết những chuyện không vui trước đây ra khỏi đầu.

Lan Chi gõ cửa, được Tô Đại đáp lời xong bèn đi vào nói: "Cô nương, Hoắc công tử đến tìm người."

Thật đúng lúc.

Tô Đại trở mình xuống giường, rửa mặt chải đầu xong liền đi đến tiền sảnh. Nàng thấy Hoắc Duy đi qua đi lại, cuối cùng ngồi xuống ghế, không ngừng xoay chén trà trong tay. Rõ ràng là có phần lo lắng.

"Ngươi đến đúng lúc lắm."

Hoắc Duy vừa thấy Tô Đại thì ánh mắt lập tức sáng lên. Trong tay cậu ta nắm chặt thứ gì đó rồi giấu ra phía sau, không lập tức đưa cho Tô Đại, mà ngược lại lại hỏi nàng:

"Có chuyện gì vậy?"

Tô Đại để ý động tác của đối phương nhưng không hỏi nhiều: "Khinh công của ngươi tốt, hay là theo ta đến ngõ Thanh Loa một chuyến đi?"

Hoắc Duy giật mình kinh hãi: "Ngươi muốn lén lấy lại đồ sao?"

Tô Đại nói: "Cái này sao gọi là trộm được, chỉ là lấy lại những thứ vốn thuộc về mình thôi mà."

Đại Lý Tự muốn sung công toàn bộ, không biết là nhận lệnh của ai. Nhưng những thứ đó đều là tích góp nhiều năm của nàng, sao có thể để người khác chiếm lợi được.

Hoắc Duy hơi do dự, nhưng ngay sau đó liền gật đầu thật mạnh, cảm thấy cách này khả thi: "Được, việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi ngay bây giờ đi."

Tô Đại kéo cậu ta lại: "Ban ngày dễ bị người ta trông thấy, đợi đến tối rồi hãy đi."

Nói xong, nàng nhìn Hoắc Duy một lúc lâu, cảm thấy với tính cách của cậu ta thì không đến mức hấp tấp như vậy. Vậy mà vừa gặp mặt đã thấy cậu ta hơi thất thần, nàng bèn hỏi: "Hôm nay ngươi làm sao thế?"

Hoắc Duy ấp úng một hồi, cuối cùng gãi đầu nói: "Không có gì đâu, hôm nay ta đến chỉ muốn xem vết thương của ngươi đã khá hơn chưa."

Tô Đại đáp: "Đỡ nhiều rồi."

Nàng liếc nhìn thứ trong tay Hoắc Duy, trông giống như một tấm thiệp mời. Hoắc Duy nhận ra ánh mắt của nàng liền giấu tay ra sau lưng.

Tấm thiệp biến mất khỏi tầm mắt của Tô Đại. Nàng chớp chớp mắt, rồi lại nhìn cậu ta lần nữa.

Hoắc Duy khựng lại một lúc rồi như chợt nhớ ra điều gì, nói: "Vừa nãy lúc ta vào còn gặp Diêu phu nhân, là bà ấy dẫn ta vào."

Cảm giác như cậu ta đang cố ý tìm chuyện để nói. Tô Đại nhìn chằm chằm cậu ta mà không đáp lời.

Hoắc Duy có chút không tự nhiên, ấp úng nói: "Đã… đã vậy… ngươi không sao thì… ta… ta về trước đây."

Nói dứt lời cậu ta lập tức quay người bỏ đi, trông chẳng khác nào sau lưng có hổ báo đang rượt đuổi vậy.

"Hoắc Duy!" Tô Đại vòng ra đứng trước mặt cậu ta, cảm thấy cậu ta hôm nay rất kỳ lạ: "Rốt cuộc ngươi làm sao thế?"

Nàng chỉ tay vào tấm thiệp mời giấu trong tay áo Hoắc Duy: "Cái này để đưa cho ta à?"

Hoắc Duy không nói gì, cứ một mực lùi về phía sau.

Hôm nay cậu ta thật sự quá bất thường, Tô Đại thừa lúc Hoắc Duy không chú ý liền giật lấy tấm thiệp mời, và mở nội dung bên trong ra xem…

Thì ra chỉ là tấm thiệp mời bình thường mời các tiểu thư đài các đi thưởng hoa, không có gì lạ cả.

Tuy nhiên… nàng chăm chú nhìn tên người gửi được ghi trên thiệp mời.

Tấm thiệp mời này dường như là dành riêng cho mình, trên đó có viết tên của nàng. Tô Đại liếc nhìn người ký tên thì kinh ngạc nói: "Hóa ra là Tiết phu nhân tự tay viết cho ta sao?"

Tiết thị là mẹ của Hoắc Duy. Mặc dù trước đây từng là hàng xóm, nhưng thường là Hoắc Duy đến nhà họ tìm nàng và đại ca chơi, Tô Đại rất ít khi đến tìm Hoắc Duy, vì thế không quen thân với Tiết thị. Tuy nhiên, quan hệ giữa Tiết thị và mẹ nàng có vẻ vẫn khá tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!