Chương 4: (Vô Đề)

Người quản lý chùa rót một chén trà thanh, hơi nóng lượn lờ trong không trung.

"Gần đây thí chủ có khỏe hơn chút nào không?"

Tô Đại lắc đầu rồi nói ra nỗi phiền muộn của mình: "Con không khỏe lắm ạ. Mấy hôm trước không may bị rơi xuống nước, sau khi tỉnh lại thì những giấc mơ lại càng trở nên thường xuyên hơn, thường xuyên bị ác mộng làm cho kinh sợ tỉnh giấc."

Bấy nhiêu năm nay, người quản lý chùa này cũng giống như bậc trưởng bối của nàng, nàng đã quen kể những chuyện không giải quyết được cho ông ấy nghe.

Vẻ mặt của người quản lý chùa nhuộm đầy vẻ tang thương nói: "Người đã khuất thì thôi, chuyện quá khứ không thể theo đuổi mãi được, thí chủ nên thử đặt tâm trí vào nơi khác."

Tô Đại: "Nơi khác?"

Người quản lý chùa nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm dường như chứa đựng vô vàn khổ nạn: "Vùng đất Tây Bắc cách Đại Khải hàng nghìn dặm đang trải qua tình cảnh tan cửa nát nhà, phải phiêu bạt khắp nơi."

Tô Đại không hiểu: "Tây Bắc? Vùng biên cương ạ?"

"Nhưng con chỉ là một nữ nhi…"

"Không phải vậy." Cách nói của ông thâm sâu khó lường: "Gần đây có tin tức truyền về nói rằng vùng biên cương xuất hiện một tướng quân trẻ tuổi, đã liên tiếp đánh hạ hai tòa thành của địch."

"…Chỉ là chờ tin tức truyền về mất quá nhiều thời gian."

"Thí chủ nghĩ xem, vị tướng quân trẻ tuổi kia có thể là cố nhân không?"

Cố nhân?

Mắt Tô Đại sáng lên, là huynh ấy sao?

Nhưng rồi ánh mắt của nàng lại tối đi nhanh chóng, nàng cảm thấy không thể nào.

Chừng nào oan khuất của cha nàng còn chưa được rửa sạch, thì chừng đó huynh nàng không thể nào được phong làm tướng quân.

Giám tự mỉm cười đầy ẩn ý rồi nhìn ra ngoài cửa sổ thật lâu, trong mắt chứa đựng nụ cười vui vẻ.

Tô Đại hỏi: "Giám tự và cha con là bạn thân, người cũng tin rằng ông ấy là kẻ tàng trữ nghịch tặc sao?"

Giám tự nghe vậy thì ánh mắt dần trở nên đau thương, dường như đang nhớ lại điều gì đó. Sau một lúc lâu thì ông mới thản nhiên nói:

"Tin hay không tin, điều đó không quan trọng."

……

Im lặng một lúc lâu, chén trà nóng cũng đã nguội lạnh, Giám tự mới chầm chậm nói: "Thời thế sắp thay đổi rồi."

Tô Đại nhìn ra ngoài khách đường, ánh trăng rải xuống đủ để chiếu sáng con đường trong chùa, hoàn toàn không giống sắp có biến động gì, nhưng giám tự đã nhắm mắt tĩnh tâm tọa thiền, nên nàng đành nuốt xuống sự nghi hoặc rồi cáo từ giám tự.

Một đêm không mộng mị.

Việc sinh hoạt hàng ngày của Tô Đại trong chùa cũng giống như các đệ tử khác, nàng dậy từ giờ Mão để làm công khóa buổi sáng.

Minh Hỉ theo sau Tô Đại vừa đi vừa ngủ gật, nửa buổi sáng trôi qua chỉ ước gì cái chăn có thể mọc luôn trên người mình mà thôi.

Dùng xong bữa chay thì có thể nghỉ ngơi một lát, Tô Đại lại gặp được Thẩm Trác Nhiên ở hậu viện.

Bên cạnh nàng ấy còn có một người đồng liêu cùng làm việc.

Tô Đại đang chuẩn bị vòng qua đi đường khác thì không ngờ Thẩm Trác Nhiên đã nhìn thấy Tô Đại trước.

Nàng ấy nói vài câu với người đồng liêu ở bên cạnh rồi đi thẳng về phía Tô Đại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!