Chương 39: (Vô Đề)

"A Đại."

Trong mắt Ngụy Ngọc Niên toát ra sự đau lòng mà ngay cả bản thân hắn cũng không hề nhận ra. Hắn bước lên, làm động tác muốn đỡ Tô Đại.

Tô Đại cố gắng dồn nốt chút sức lực còn lại, tựa thân thể vào người Minh Hỷ để tránh né bàn tay của Ngụy Ngọc Niên, nàng lạnh nhạt nói: "Không dám phiền biểu ca phải bận tâm."

Tay của Nguỵ Ngọc Niên chụp vào khoảng không, bàn tay vô thức siết chặt lại, ánh mắt khóa chặt lấy Tô Đại đỏ ngầu vì giận dữ.

Thẩm Trác Nhiên thấy vậy thì vội vàng bước lên cùng Minh Hỷ đỡ Tô Đại. Tô Đại bước chầm chậm đến cửa nhà lao, không hề nhìn lại Ngụy Ngọc Niên thêm một lần nào nữa.

Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên sắc lạnh như chim ưng, hắn lạnh lùng ra lệnh: "Lấy chứng cứ, thu thập tất cả tội chứng trong quá khứ của Trương Thanh và nộp chung cho Đại Lý Tự."

Tiêu Viễn vâng lệnh.

Trương Thanh đang đợi bên ngoài nhà lao, lại thấy Tô Đại đi ra trước. Ông ta thầm kêu không ổn rồi, đây là muốn đưa Tô Đại về phủ Quốc Công, một khi đã đưa về thì ông ta sẽ mất đi quyền lực thao túng trong bóng tối. Vụ án đã được chuyển giao cho Đại Lý Tự, chỉ khi nghi phạm còn nằm trong tay ông ta thì mới có thể ngầm giở trò được.

Nhưng giờ đây xem ra, Ngụy thượng thư hình như không cùng một phe với Lý Thái Phó… Hành động nhanh hơn lời nói, ông ta theo bản năng chặn Tô Đại và Thẩm Trác Nhiên lại: "Vụ án này chuyển giao cho Đại Lý Tự, nghi phạm cũng nên do Kinh Triệu Phủ áp giải đi."

So với người đang được sủng ái trước mặt Hoàng thượng, thì Lý Thanh Nguyên đứng sau lưng Lý Trường Chính, ông ta cũng không thể đắc tội được.

Thẩm Trác Nhiên nói: "Không có chứng cứ đã giam cầm bá tánh, lạm dụng tư hình, ngươi lại còn dám nói với ta nàng là nghi phạm sao?"

"Ai dám nói nàng là nghi phạm, lão thân đây là người đầu tiên không đồng ý." Ngụy lão phu nhân chống gậy bước tới, bên cạnh có Tô ma ma và Hoắc Duy đang muốn nói lại thôi.

Hoắc Duy dường như có chuyện gì đó đang che giấu, nhưng sau khi nhìn thấy Tô Đại yếu ớt trắng bệch thì quên sạch, cậu ta kinh hãi biến sắc nói: "Ngươi làm sao thế?"

Cậu ta theo phản xạ vội vàng xông đến bên cạnh Tô Đại, muốn kéo nàng lại để kiểm tra kỹ lưỡng, nhưng lại bị một bóng người va mạnh làm cho chệch ra.

Bóng người đó chính là Ngụy Ngọc Niên. Hắn lạnh lùng liếc nhìn Hoắc Duy bị va trúng, rồi dừng lại mà không nói lời nào.

Vị trí hắn dừng lại vừa đúng lúc chắn giữa Hoắc Duy và Tô Đại. Tô Đại khẽ lắc đầu rồi dịu dàng nói: "Ta không sao."

"Đã ra nông nỗi này rồi sao lại không sao được?" Cậu ta vòng qua Ngụy Ngọc Niên, lại muốn tiến sát đến bên Tô Đại, nhưng chợt nghe thấy Ngụy Ngọc Niên lạnh lùng nói: "Hoắc Vân Hạc chịu thả ngươi ra rồi à?"

Hoắc Duy khựng lại, rồi quay sang nhìn Ngụy Ngọc Niên: "Sao ngươi biết?"

Cậu ta chợt hiểu ra: "Chẳng lẽ ngươi phái người theo dõi ta?"

Ngụy Ngọc Niên không muốn nói nhiều với cậu ta: "Phái người theo dõi ư, ngươi còn chưa xứng đâu."

Hoắc Duy không để tâm đến những lời khó nghe của hắn, quay sang nhìn Tô Đại. Ánh mắt của cậu ta lại dời xuống bàn tay nàng thì thấy vết máu loang lổ, cuối cùng không nhịn được cảm giác đau lòng, nhưng nhiều hơn cả là sự áy náy: "Tô Đại, xin lỗi."

Sau khi nhận được thông tin từ miệng Tô Đại, biết Lão phu nhân sẽ đích thân đến đón nàng, cậu ta đã ngựa không ngừng vó phi đến phủ Ngụy Quốc Công, muốn nhanh chóng báo tin nàng bị giam vào nhà lao cho Ngụy lão phu nhân.

Nhưng vừa ra khỏi Kinh Triệu Phủ thì cậu ta đã bị cha mình bắt lại. Cha cậu ta không biết từ đâu biết được tin tức, biết cậu ta gần đây qua lại thân thiết với Tô Đại, ông ấy không muốn cậu tiếp xúc với nàng, càng không muốn cậu ta bị cuốn vào những chuyện này.

Cậu ta không cam lòng, cậu ta không hiểu rõ ràng ở Cô Tô khi xưa là láng giềng tốt đẹp như thế, cớ sao nay lại đi đến bước đường này, kéo theo cả cậu ta và Tô Đại cũng phải xa cách.

Cha cậu ta thấy cậu ta cứng đầu nên đã nhốt trong viện. Cậu ta phải tốn rất nhiều công sức mới trốn thoát được để báo tin cho Ngụy lão phu nhân.

Thế nhưng cậu ta vẫn đến muộn rồi.

Tô Đại vốn luôn thông minh, nghe Ngụy Ngọc Niên nói như vậy, lại nhìn vẻ mặt kia của Hoắc Duy, nàng suy nghĩ kỹ một chút liền biết là vì sao rồi. Không muốn để người thân bị cuốn vào thị phi là lẽ thường tình của con người, nàng an ủi đối phương: "Không trách ngươi đâu, ngươi đã giúp ta rất nhiều rồi mà."

Trương Thanh không thể chịu đựng được nữa, bèn chắp tay hành lễ với Ngụy Ngọc Niên rồi nói: "Người phụ nữ này được thẩm vấn tại phủ của ta, đương nhiên cũng nên do chúng ta đưa đến Đại Lý Tự mới đúng."

Ngụy Ngọc Niên nói: "Ta tự khắc sẽ chuyển hồ sơ sang cho Đại Lý Tự, chuyện này không cần ngươi phải nhúng tay vào nữa."

Trương Thanh nói: "Ngụy thượng thư, ngài đã nói là không cần kiêng nể phủ Quốc Công, vậy chuyện hôm nay là sao vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!