Hai người Tô Đại bị thị vệ áp giải đến nhà lao. Những người bị giam giữ trong phủ Kinh Chính phủ chẳng qua đều là những kẻ đã phạm tội, thậm chí còn có những kẻ hung dữ đáng sợ đang nhìn chằm chằm vào Tô Đại với ánh mắt đầy thù địch, số còn lại phần lớn chỉ là đang hóng chuyện mà thôi.
Việc một nữ tử xinh đẹp bị đưa vào ngục tù khiến mọi ánh nhìn đổ dồn về phía nàng, thậm chí còn có vài kẻ liều mạng buông ra những lời th* t*c.
Minh Hỷ run rẩy, né tránh những bàn tay đang vươn ra từ trong ngục. Những tù nhân như muốn xé toạc cửa gỗ để chui ra ngoài. Nàng ấy bám sát lấy Tô Đại: "Cô nương, trong này đáng sợ quá."
Tô Đại cũng có chút sợ hãi, nàng siết chặt tay Minh Hỷ: "Đi theo ta."
Minh Hỷ gật đầu thật mạnh.
Viên cai ngục lớn tiếng quát mắng tù nhân, vung chiếc roi dài trong tay quật mạnh vào thành gỗ của nhà giam. Các tù nhân đều lùi lại, sợ rằng chiếc roi ấy sẽ giáng xuống người mình.
Nhà lao yên tĩnh được một lúc.
Viên cai ngục dẫn Tô Đại vào một phòng giam ở góc, nơi mà nhìn chung là vẫn còn sạch sẽ. Hắn quan sát xung quanh một lượt, thấy không có người khác mới hạ giọng nói: "Cô nương, hai ngày nay ta đều làm việc ở đây, có việc gì thì cứ gọi ta là được."
Rõ ràng là hắn có chút sốt ruột, sợ rằng có người đến phát hiện ra hắn.
Tô Đại gật đầu nhìn hắn khóa cửa phòng giam rồi rời đi. Không biết là ai đã dặn dò trước với viên cai ngục, khiến hắn không làm khó dễ nàng.
Nàng ngồi bệt xuống đất rồi nhìn quanh bốn phía. Phòng giam này nằm ở vị trí hẻo lánh, hai phòng bên cạnh không giam người nên vẫn khá yên tĩnh. Khả năng thông gió cũng không tệ, ngay cả đồ đạc trong phòng giam cũng đầy đủ, ngoài gối và bộ chăn ga còn có cả trà nước và bánh ngọt.
So với nơi ở của những người mà nàng vừa thấy khi nãy, thì nơi này đã tốt hơn nhiều rồi.
Tô Đại và Minh Hỷ bị giam chung một phòng. Lúc này Minh Hỷ đang dọn dẹp giường chiếu, sau khi thu dọn gọn gàng và phủi sạch thì nàng ấy mới nói: "Cô nương, hay là người nghỉ ngơi trước đi ạ."
Tô Đại thấy vẻ mặt vô tư lự của nàng ấy, đoán chừng trời có sập xuống cũng không ngăn được nàng ấy ngủ, bèn lắc đầu nói: "Em nghỉ ngơi đi."
E rằng lát nữa lại không ngủ được đâu.
Nàng tự rót cho mình một chén trà, đầu ngón tay thử chạm vào chén thì thấy trà đã nguội lạnh!
Hóa ra những thứ này đã được chuẩn bị sẵn từ lâu rồi ư? Có người đã sớm dự đoán được nàng sẽ đến sao?
Thần sắc của nàng trở nên phức tạp, nhớ đến câu nói của Trương Thanh. Nếu đã là do Ngụy Ngọc Niên ra lệnh không cần kiêng nể phủ Quốc Công, vậy thì rõ ràng phủ Quốc Công sẽ không nhúng tay vào chuyện này. Xem ra lời mà Ngụy lão phu nhân nói sáng sớm e rằng sẽ thất hứa rồi.
Rốt cuộc Ngụy Ngọc Niên muốn làm gì?
Ngụy lão phu nhân đã không thể đến được, vậy nàng phải thoát thân bằng cách nào đây? Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn Trương Thanh dùng hình phạt tra tấn mình để ép cung sao?
Ngụy Ngọc Niên đã sớm liệu được Kinh Triệu Phủ sẽ đưa nàng đi, thì việc dùng hình phạt cũng không thể không đoán ra được.
Trong lòng nàng có chút đau đớn, nhưng lại mơ hồ cảm thấy có chút hả hê. May mắn là đối với cuốn Sơn Hà Lục kia, nàng đã cẩn thận hơn một chút.
Sơn Hà Lục đã do nàng vẽ và cha nàng biên soạn, làm sao nàng lại không biết nơi cất giấu kho báu ở đâu cơ chứ, chỉ là chuyện này nàng chưa từng nói với ai mà thôi.
Trước kia nàng còn cảm thấy giấu giếm chuyện này là có lỗi với Ngụy Ngọc Niên, nhưng giờ đây xem ra, chẳng qua là cả hai đều có tâm phòng bị mà thôi. Những năm qua, quả thực là nàng đã nhìn lầm người rồi.
Lúc này không thể nói rõ cảm xúc trong lòng nàng là gì, dù sao thì tình cảm là thật, việc bị từ chối lời bày tỏ cũng là thật, ngay cả việc nảy sinh tâm lý đề phòng cũng là thật. Lòng nàng yêu hận đan xen, tất cả lại hóa thành một cảm xúc sầu muộn.
Tiếng xích sắt vang lên, cửa phòng giam được mở ra từ bên ngoài. Trương Thanh bước chầm chậm vào, phía sau ông ta là vài tên tuỳ tùng và tên Văn thư lúc nãy ở trên công đường.
Tô Đại thoát khỏi dòng suy nghĩ, liếc nhìn qua cửa sổ thì thấy trời đã dần tối, ước chừng đã đến giờ Dậu rồi.
Xem ra Ngụy lão phu nhân thực sự sẽ không đến nữa rồi.
Trong mắt Tô Đại không có một chút sợ hãi nào, nàng quay sang nhìn Trương Thanh.
Trương Thanh còn chưa lên tiếng thì tên thị vệ đứng sau lưng ông ta đã nói: "To gan! Gặp Phủ Doãn đại nhân mà còn không quỳ xuống!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!