Chương 37: (Vô Đề)

Tiêu Viễn nén cười rồi ngó nghiêng tứ phía: "Đâu? Đâu có ai đâu ạ?"

Ngụy Ngọc Niên lạnh nhạt liếc hắn ta một cái. Tiêu Viễn thấy thế liền tắt nụ cười, rồi nghiêm mặt nói: "Ta đi xem ngay đây."

Tiêu Viễn phi thân lên nóc nhà, dấu vết kẻ đến đã không còn, chỉ còn trơ lại một mảnh ngói bị đạp vỡ. Xem chừng người nọ đã đi ngay từ lúc Tô Đại rời khỏi. Hắn ta liếc nhìn mảnh ngói vỡ, là người của Lý Thanh Nguyên.

Hắn ta phi thân xuống và báo cáo sự thật với Ngụy Ngọc Niên.

Bên trong thư phòng, mọi thứ ngổn ngang trên sàn, An Lâm đang dọn dẹp. Ngụy Ngọc Niên trầm ngâm chắp tay sau lưng, không rõ là vui hay giận.

Tiêu Viễn cúi đầu, vết đòn hôm qua vẫn còn âm ỉ đau. Giờ phút này không khí quá đỗi trầm trọng, hắn ta không dám nói nhiều, dù sao thì cũng bởi vì hắn ta đã thấy cảnh Diêm Vương sống bị mất mặt.

Mãi lâu sau, Ngụy Ngọc Niên mới khẽ động đậy: "Các ngươi cũng thấy ta đối xử với nàng khác biệt sao?"

An Lâm là người có quyền lên tiếng nhất, y khẳng định: "Thế tử, nào chỉ là không giống bình thường, người chính là đã thích nàng ấy rồi."

Ngụy Ngọc Niên im lặng lát rồi nhìn về phía Tiêu Viễn, trong mắt mang theo một chút nghi hoặc: "Ngươi cũng nghĩ vậy sao?"

"Ta ư?" Tiêu Viễn chỉ tay vào mình.

Một kẻ độc thân nhiều năm như hắn ta thì nhìn ra được cái gì chứ? Hắn ta chỉ thấy một người phụ nữ hiểm độc đang đau lòng, và một Diêm Vương sống bị đánh mà thôi.

Bởi vậy hắn ta đáp: "Tình cảm chỉ làm hỏng việc."

Ngụy Ngọc Niên "ừm" một tiếng rồi không nói gì thêm nữa.

Tiêu Viễn sững sờ giây lát, hắn ta… nhận được sự tán đồng rồi sao?

……

Tô Đại trở về Phương Nhã Các, cho mảnh ngọc bội vỡ vào hộp gấm, ngồi thẫn thờ một lúc lâu thì cảm thấy có chút mệt mỏi.

Không thể quay về ngõ Thanh Loa nữa, nàng đành phải ở lại phủ Quốc Công. Từ nay về sau, nếu có gặp Ngụy Ngọc Niên thì nàng sẽ đi đường vòng.

Tô Đại có thể nâng lên cũng có thể buông bỏ, đã nói không thích thì chính là không thích nữa.

Nàng rửa mặt qua loa, ôm lấy hộp gấm rồi mặc nguyên quần áo nằm xuống ngủ.

Hôm sau, Tô Đại bị một loạt tiếng gõ cửa dồn dập đánh thức.

"Cô nương, Kinh Triệu Phủ đã truyền lệnh gọi chúng ta đến đó." Minh Hỷ lo lắng nói: "Người của họ đã đến tiền sảnh rồi, phu nhân bảo em mau chóng đến tìm cô nương."

Tô Đại kéo cửa ra: "Gọi chúng ta đến để hỏi cung sao?"

"Em không biết." Minh Hỷ lắc đầu, sắc mặt có chút khó coi: "Những người đó rất hung hãn, khí thế dọa người, ngay cả lão phu nhân cũng vội vã ra tiền sảnh rồi."

"Hay là… chúng ta đi tìm Thế tử đi, ngài ấy là Hình Bộ Thượng Thư, chắc chắn có thể can thiệp được."

Tô Đại hiếm khi lạnh lùng nói: "Không đi."

Nàng an ủi Minh Hỷ: "Người đâu phải do chúng ta hại, sợ gì chứ."

Nàng dùng tạm nước lạnh từ tối qua để rửa mặt chải đầu, đợi đến khi trang phục chỉnh tề và gọn gàng thì mới cùng Minh Hỷ đi ra tiền sảnh.

Ở tiền sảnh, Diêu thị đang nói lời khách sáo với người của Kinh Triệu Phủ, đồng thời sai người lén đưa cho họ chút bạc. Tuy nhiên, người của Kinh Triệu Phủ lại chẳng thèm liếc nhìn số bạc đó, lộ rõ thái độ không chấp nhận hối lộ.

Nhìn thấy hành động từ chối này, Ngụy lão phu nhân liền cảm thấy không ổn: "Các vị có thể nói cho lão thân biết, gọi con bé Tiểu Đại nhà ta đi làm gì không?"

"Trong chuyện này, nó chắc chắn là người vô tội bị liên lụy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!