Chương 36: (Vô Đề)

Thế tử ca ca, ta thích huynh.

Từ rất lâu trước đây rồi.

Ta không tin tình cảm huynh dành cho ta chỉ là tình huynh muội, chắc chắn còn có tình cảm khác nên mới khiến ta có thể buông thả trước mặt huynh như vậy.

Người được yêu có thể cảm nhận được điều đó.

Nếu huynh cũng thích ta, dù chỉ là một chút thôi thì ta cũng nguyện ý dâng hiến tất cả.

Huynh là một trong số ít những người còn lại trên thế gian này mà ta cảm thấy đáng để tin cậy.

Một chén trà trôi qua…

Bàn tay Tô Đại đưa ra gần như đã cứng đờ. Trên mái nhà có tiếng ngói vỡ, nhưng Tô Đại hoàn toàn không để ý, toàn tâm toàn ý theo dõi từng cử chỉ của người trước mặt.

Một lúc lâu sau Ngụy Ngọc Niên dường như mới hoàn hồn lại, vẻ ôn hòa thường thấy trên mặt hắn đã biến mất, trên mặt không thể hiện bất cứ biểu cảm nào, chỉ có giọng nói vững vàng hơi hướng lạnh lùng: "A Đại, nàng đang kể chuyện cười cho ta nghe sao?"

Đối với hắn mà nói thì tình cảm là thứ vô dụng nhất. Hắn không phải là không nhận ra sự quan tâm quá mức của mình dành cho Tô Đại, nhưng hắn không cho phép bất cứ điều gì nằm ngoài tầm kiểm soát xảy ra. So với tình cảm thì hắn có những việc quan trọng hơn phải làm.

Không, hoặc có thể nói, nhìn thấy nàng giống như nhìn thấy chính bản thân mình ngày trước.

Hắn cứ nghĩ họ là cùng một loại người, chỉ đơn giản là vậy thôi.

Tô Đại nói: "Ta biết huynh vì chuyện của cha mẹ mà không tin vào tình cảm, nhưng huynh đối với ta rõ ràng là khác biệt mà, phải không?"

"Đây là miếng ngọc bội mẫu thân để lại cho ta. Người nói, nếu một ngày nào đó gặp được người mình yêu thích thì có thể dùng vật này để làm vật định tình."

"Thế tử ca ca, ta cảm thấy huynh cũng thích ta."

"Huynh nghĩ sao?"

Nếu không phải thích, vì sao suốt sáu năm ở phủ Quốc Công, huynh ấy lại đối xử với nàng tốt một cách khó hiểu hơn cả Ngụy Cẩm Vân như vậy?

Ngụy Ngọc Niên nhìn nàng hồi lâu, khuôn mặt không biểu cảm, cuối cùng chỉ nói một câu: "Nàng nghĩ quá nhiều rồi."

Sáu năm ở trong phủ, chẳng qua là hắn thương hại nàng tuổi còn nhỏ mà đã mất đi người thân, giống như nhìn thấy bản thân mình trong quá khứ, hơn nữa nàng còn có lợi dụng giá trị. Đối với hắn thì nàng chỉ là biểu muội, là bạn bè, tuyệt đối không thể là người yêu. Hắn không thích Thẩm Trác Nhiên, nhưng đồng thời cũng không thích Tô Đại.

Đầu ngón tay hơi lạnh, khuôn mặt của Tô Đại nóng bừng. Nàng tự nhủ mình chắc bị cô hồn dã quỷ nhập vào nên mới làm ra chuyện bồng bột như vậy, nhưng trong thâm tâm thì nàng không hề hối hận, một chút cũng không.

Nàng muốn hắn phải tự mình thừa nhận là hắn cũng thích nàng. Nàng không nghĩ là mình đã hiểu lầm.

"Vậy huynh giải thích thế nào về việc phái người đi theo bảo vệ ta?"

"Nếu ta gặp nguy hiểm, huynh hoàn toàn có thể sai người đưa ta về là được, tại sao lại phải đích thân đến?"

Nàng tiến lại gần, ánh mắt khẩn thiết nhìn chằm chằm vào hắn: "Tại sao đối xử với ta, lại khác với Ngụy Cẩm Vân và A Thanh?"

"Tô Đại."

Ánh mắt của Ngụy Ngọc Niên dần trở nên lạnh băng, lời nói không còn chút tình cảm nào của ngày xưa: "Nàng đã vượt quá giới hạn rồi."

"Vậy huynh hãy nói cho ta biết, ở trong lòng huynh thì ta cũng giống với bọn họ, có phải không?"

Ngụy Ngọc Niên nhìn nàng: "Ta đã sớm coi nàng như muội muội ruột rồi."

"Muội muội ruột cùng cha khác mẹ của huynh là Ngụy Cẩm Vân, còn ta thì tính là muội muội gì vậy?"

"Việc huynh nhảy xuống vách đá cùng ta thì giải thích thế nào đây?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!