Chương 35: (Vô Đề)

Vừa qua giờ Ngọ thì Tô Đại tỉnh lại. Minh Hỷ bưng thức ăn đến, Tô Đại ăn từng miếng nhỏ.

"Thế tử đâu rồi?"

Đây là phòng của huynh ấy, sao lại không thấy huynh ấy đâu?

"A Đại."

Nhắc đến Tào là Tào Tháo đến liền.

Ngụy Ngọc Niên giơ tay ra hiệu cho mọi người lui ra.

Hôm nay hắn mặc một bộ trường bào màu đen huyền, tóc buộc nửa đầu, chắc là ngày nghỉ nên không cần phải đi làm.

Ngụy Ngọc Niên ngồi bên giường, nhìn nàng ngoan ngoãn ăn từng thìa cháo. Đợi nàng ăn xong, hắn cực kỳ tự nhiên nhận lấy cái bát không rồi thuận tay đặt lên bàn.

"Còn muốn ăn thêm không?"

Tô Đại lắc đầu, nhớ lại lúc ngất đi dường như thấy đối phương chạy đến, nàng liền hỏi: "Là huynh đưa muội về sao?"

Ngụy Ngọc Niên gật đầu.

"Sao huynh biết Trương nương tử tự sát bên ngoài sân nhà muội?"

Ngụy Ngọc Niên vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi: "Ta có bố trí người ở gần muội, để đề phòng lúc cần thiết."

Tô Đại cụp mắt xuống, huynh ấy vẫn là một người cẩn thận đến vậy.

Tô Đại nói: "Tạm thời muội không về ngõ Thanh Loa được, nhưng vẫn phải mau chóng quay về Phương Nhã Các. Ở lại đây, lỡ có tin đồn lan ra thì không hay."

Ngụy Ngọc Niên ngước mắt lên, trong mắt thoáng hiện vẻ không vui: "Sẽ không ai đồn ra ngoài đâu."

Rõ ràng là hắn đang bị mất hứng, nụ cười không còn dịu dàng như vừa rồi nữa. Tô Đại chợt sững sờ.

Ngụy Ngọc Niên thu lại vẻ thất thố trên gương mặt, hắn giải thích với nàng: "Người hầu ở Phương Nhã Các đã được cho về cả rồi, nàng về đó sẽ không có người chăm sóc, cứ ở lại đây đi."

"Vậy… được rồi." Tô Đại lại nói: "Nhưng muội nghĩ cái chết của Trương nương tử có điều gì đó khuất tất."

"Ồ?" Ngụy Ngọc Niên có vẻ hứng thú: "Sao cơ?"

Tô Đại nhớ lại khuôn mặt kinh hãi của Trương nương tử đêm qua, có chút sợ hãi, nhưng vừa nhớ đến vẻ mặt đó lại thấy nghi hoặc: "Nếu nàng ta thật sự tự treo cổ, vì sao lại trợn trừng mắt như vậy?"

"Cứ như là bị sát hại vậy, rồi giả vờ thành tự tử."

Ngụy Ngọc Niên không cho là đúng: "Có lẽ là trước khi tự sát còn cảm thấy không cam lòng, hoặc là nhớ đến người nào đó đáng ghét chăng."

Tô Đại phản biện: "Nếu là tự treo cổ bằng lụa trắng thắt dưới cổ họng, thì lưỡi phải thè ra ngoài miệng."

Nàng nhớ rất rõ, miệng Trương nương tử lại đóng chặt.

Lúc này Ngụy Ngọc Niên mới nghiêm túc nhìn nàng: "Muội muốn nói gì?"

Tô Đại nói: "Muội cứ cảm thấy Trương nương tử đã bị người khác giết hại."

Cử chỉ vào ban ngày của Trương nương tử cực kỳ kỳ lạ. Nàng ta đã muốn bán nhà để rời khỏi Hoa Kinh, chắc chắn là rất coi trọng tiền bạc, vậy mà lại không cần số tiền nàng đưa thêm, hơn nữa dáng vẻ cũng hoàn toàn khác với những ngày trước. Nàng ta nói phu quân đang đợi, nhưng suốt dọc đường họ không hề thấy chiếc xe ngựa nào khác.

Liễu đại nương nói nàng ta thường xuyên sống ở ngõ Thanh Loa, nhưng bụi bặm trong phòng lại không giống như có người ở. Những điều này đều rất kì lạ.

Ngụy Ngọc Niên khẽ thở dài một hơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!