Nàng muốn gọi Minh Hỷ dậy, nhưng dưới chân lại như bị đổ chì khiến nàng không thể động đậy được.
Chắc là trời sắp mưa, một trận gió lớn thổi mạnh qua, lại có thêm một tiếng đập cửa thật mạnh vang lên–
Trái tim của Tô Đại đập dữ dội, nàng khó khăn nuốt nước bọt rồi mới lên tiếng hỏi: "Ai ở ngoài đó vậy?"
Bên ngoài vẫn là sự im lặng.
Gió thổi qua không để lại dấu vết, chỉ còn những chiếc lá non trên ngọn cây bị gió thổi kêu xào xạc.
Tô Đại muốn nhanh chóng quay lại phòng, vừa quay người thì lại một tiếng "cạch–" thật mạnh nữa giáng xuống cánh cửa.
Nàng sợ hãi làm rơi đèn lồng xuống đất, khi quay lại thì vẫn thấy bên ngoài tối đen như mực.
Trong ngõ Thanh Loa không có lấy chút ánh sáng.
Nàng đóng chặt cửa lại, cách biệt với tiếng gió và tiếng đập cửa bên ngoài, tay chân trở nên tê dại.
Minh Hỷ ngủ ở phòng bên, chỉ cách nàng một bức tường, thậm chí còn nghe được tiếng nàng ấy ngáy.
Nghe thấy tiếng người quen, cảm giác như có sinh vật sống ở bên cạnh, Tô Đại dần dần thở phào nhẹ nhõm.
Nàng nhớ lại những chuyện kỳ lạ đã từng nghe hồi bé, cứ chần chừ mãi không dám đi ngủ.
Khoảng nửa canh giờ sau, bên ngoài cửa sân lại đột nhiên vang lên một tiếng động thật mạnh. Tô Đại giật mình, tiếp theo cửa sổ phòng bị gió thổi bung ra, trong sân đột nhiên đổ một trận mưa lớn, ngay cả tiếng ngáy của Minh Hỷ cũng biến mất.
Nàng run rẩy gọi khẽ: "Minh Hỷ?"
Nàng áp sát vào tường để lắng nghe xem có tiếng của Minh Hỉ hay không–
Không ai trả lời.
Nàng hơi hoảng hốt, thắp đèn lồng lên rồi đẩy cửa đi sang phòng bên tìm nàng ấy. Khi thấy Minh Hỷ vẫn đang ngủ an ổn thì nàng mới dần yên lòng.
Tô Đại đóng cửa phòng lại, nhìn cơn mưa xối thẳng xuống từ mái ngói xuống. Giờ đã không còn tiếng đập cửa nữa, có lẽ là do gió lớn đã thổi vật gì đó tới, nên cánh cửa mới kêu lớn như vậy.
Nhìn sắc trời bên ngoài thì có vẻ đã qua giờ Dần, chỉ nửa canh giờ nữa là trời sẽ sáng, đêm nay không ngủ được rồi.
Nàng đang định bước vào nhà thì phát hiện then cài cửa không hiểu sao lại bị lệch đi. Trời mưa lớn như thế này, trong sân lại không có vẻ gì là có kẻ trộm cả.
Nàng bung một chiếc ô ra, chuẩn bị đi cài lại then cửa.
Cánh cửa này đã có dấu vết của thời gian, trên then cài có vài vết tích, chắc là đã dùng rất lâu và hơi mục nát. Khi nàng tháo then cài xuống định cài lại thì nó đột nhiên gãy thành hai đoạn, nàng kinh ngạc nhìn một lúc.
Đột nhiên vang lên một tiếng "kẽo kẹt".
Cánh cửa bị gió thổi bung ra, có thứ gì đó đung đưa trước mắt Tô Đại, nàng không kìm được mà ngước nhìn lên–
Nhưng lại thấy một thi thể đang treo lơ lửng trên xà ngang cửa. Tóc cô ta xõa tung, sắc mặt xanh xám, lúc này đang trợn trừng mắt, ánh mắt đầy oán hận nhìn thẳng vào Tô Đại, bộ quần áo xanh biếc bay lượn theo gió–
Đôi chân của cô ta rủ xuống, gió thổi qua liền đung đưa, từng tiếng, từng tiếng đập mạnh vào cánh cửa.
Tô Đại vừa kinh ngạc vừa hoảng sợ, vô thức lùi lại hai bước và rời khỏi mái hiên bên ngoài cổng sân, mưa lớn trút xuống xối ướt cả người nàng. Toàn thân nàng như bị mất hết sức lực.
Đầu óc của nàng đã trống rỗng, mọi giác quan phóng đại đến cực hạn, muốn kêu nhưng không thành tiếng. Giữa không trung chớp giật sấm vang, còn nàng lại mất đi ý thức!
Nàng thấy rõ ràng người tự treo cổ trước mắt lại chính là Trương nương tử.
Thi thể của Trương nương tử bị gió thổi đung đưa, giống như một hồn ma từ Hoàng Tuyền đến đòi mạng, hung dữ nhìn chằm chằm vào nàng!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!