Chương 33: (Vô Đề)

Hoắc Duy giúp Tô Đại dỡ đồ đạc xuống. Nàng mang theo không nhiều, chỉ là vài bộ quần áo và một số vật dụng sinh hoạt hàng ngày đã gắn bó với nàng nhiều năm, cùng với số trang sức mà dì và Nguỵ Ngọc Niên tặng nàng.

Vì nàng phải sống một mình, nên đương nhiên không thể cái gì cũng không mang đi được.

Tô Đại đang định bước vào nhà thì Hoắc Duy đột nhiên chặn nàng lại.

Sau đó nàng thấy Hoắc Duy lục lọi phía sau xe ngựa, rồi lôi ra một cái chậu than.

……

Hoắc Duy lại không biết tìm ở đâu ra một nắm cỏ khô, dùng ống mồi lửa châm cháy rồi đặt dưới chân Tô Đại, ra vẻ sắp hoàn thành một việc lớn:

"Chuyển đến nhà mới phải bước qua chậu lửa, để xua đuổi tà khí và tránh tai họa."

Lạ thật, đây là lần đầu tiên nàng nghe nói về điều này, nhưng nàng vẫn bước qua.

Trong sân khá sạch sẽ, có một cái cây to đến mức hai người ôm không xuể. Hôm trước đến xem, Tô Đại chỉ quan sát cách bố trí sân vườn mà không mở cửa phòng xem xét kỹ. Hôm nay chuyển đến, nàng mới nhớ ra nên xem đi đồ đạc bên trong.

Tô Đại mở tất cả các phòng ra, bên trong trống hoác, bàn ghế bám một lớp bụi mỏng, còn có mùi ẩm mốc. Nàng nhìn kỹ lên xà nhà thì thấy cả mạng nhện, trông chẳng giống như có người từng ở gì cả.

Nàng rời khỏi căn phòng đó, rồi lại đi xem Đông sương phòng, cũng vẫn như vậy.

Nàng hơi nhíu mày, rồi nhìn sang Tây sương phòng, cũng y như vậy!

Trương nương tử không phải thường xuyên sống ở đây sao?

Minh Hỷ đột nhiên kêu lên kinh hãi: "Cô nương, mau lại xem cái chum nước này–"

Tô Đại vội vàng đi tới, Hoắc Duy cũng xúm lại gần, Minh Hỷ lập tức co rúm lại phía sau Tô Đại.

Thứ ở trong chum nước đâu phải là nước?

Thật sự là một chum máu tươi đỏ rực!!!

Một luồng khí lạnh xộc thẳng l*n đ*nh đầu, Tô Đại đột ngột lùi lại một bước.

Hoắc Duy chắn Tô Đại lại phía sau, tiến lên ngửi thử rồi lắc đầu nói: "Không phải máu, là thuốc nhuộm."

Lúc này Minh Hỷ mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn còn chút sợ hãi, nàng ấy run rẩy nhìn căn nhà: "Cô nương, sao căn nhà này lại có cảm giác âm u thế này…"

Rõ ràng là ban ngày ban mặt, vậy mà nàng ấy vẫn cảm thấy lạnh sống lưng.

"Vừa hay, nếu các ngươi không thích thì cứ đến sân viện đang bỏ không của ta mà ở đi!"

"Không thu tiền đâu!" Hoắc Duy cười hì hì.

Tô Đại nhìn quanh, quả nhiên thấy vải vóc được nhuộm màu đang phơi sau một gốc cây: "Thôi được rồi, Minh Hỷ, chúng ta dọn dẹp trước đã."

Hoắc Duy bị từ chối cũng không giận, cậu ta nhìn theo ánh mắt của Tô Đại, tò mò sờ vào: "Lạ thật, tấm vải này mới nhuộm không lâu, sao Trương nương tử lại quên mang đi nhỉ."

Minh Hỷ nói: "Chắc là đi vội quá."

Trước đó nàng ấy không đi cùng cô nương để xem nhà, chỉ nghe cô nương nhắc qua rằng Trương nương tử sẽ tái giá. Hôm nay vừa nhìn thì cảm thấy nơi Trương nương tử tái giá e rằng cũng chẳng phải chỗ tốt đẹp gì.

"Em thấy phu quân tái giá của nàng ấy chắc là tính tình nóng nảy lắm."

Mọi người đều gạt bỏ sự cố bất ngờ ấy ra khỏi tâm trí, rồi bắt đầu lo liệu công việc.

Lại thấy Hoắc Duy hết dọn đồ đạc trước sau, lại lau rửa nhà cửa, còn siêng năng hơn cả lúc chải chuốt cho chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!