Chương 32: (Vô Đề)

Tô Đại khẽ cứng người, trong đầu trống rỗng, không phân rõ là vui hay buồn, rất lâu sau mới nghe thấy giọng mình khàn khàn hỏi: "Ngươi nói gì?"

Nha hoàn lặp lại: "Thánh thượng đã chỉ hôn cho Thế tử, trong cung truyền khẩu dụ, sáng mai giờ Mão tiếp chỉ ạ."

"Thế tử đâu?"

"Ngài vừa mới trở về, đang ở Thanh Phong Viện ạ."

Diêu thị hỏi: "Có biết là thành thân với tiểu thư nhà nào không?"

"Là con gái của Giám sát ngự sử, đại nhân Thẩm Trác Nhiên ạ."

Nha hoàn lại nói: "Nghe rằng bọn họ đã sớm tình sâu nghĩa nặng."

Diêu thị liếc nhìn Tô Đại, thấy nàng có chút thất thần thì lặng im hồi lâu rồi thôi. Chuyện này vốn là sớm muộn, hắn có cưới ai thì cũng chẳng thể là Tô Đại.

Bà âm thầm thở dài một tiếng rồi an ủi Tô Đại: "Đại Nhi, dì sẽ tìm cho con một mối hôn sự tốt."

Tô Đại không đáp, chỉ khẽ nói: "Dì, ngày mai con đi sớm, sẽ không đến từ biệt người nữa ạ."

Lời nói nhẹ tựa như cát bụi bị gió thổi bay.

Diêu thị nhìn theo bóng lưng Tô Đại rời đi, rồi thầm thở dài một tiếng. Đứa nào đứa nấy đều không khiến bà an lòng.

Trời đã tối mịt, lúc đi Tô Đại quên mang theo đèn lồng, nên chỉ có thể lần mò trong bóng đêm chậm rãi bước về Phương Nhã Các. May thay gió thổi tan mây đen, vầng trăng lại hiện ra.

Cơn gió tháng Tư thổi tới vẫn mang theo cái lạnh thấu xương. Nàng rụt người lại rồi khẽ v**t v* tay áo.

Nàng theo bản năng rảo bước nhanh hơn để quay về, nhưng đột nhiên khựng lại khi thấy một bóng người đang đứng sừng sững trong sân.

Nàng buông tay áo đang ôm, nhẹ nhàng chỉnh lại nếp nhăn trên y phục, rồi chậm rãi bước về phía Ngụy Ngọc Niên đang chờ trong sân.

Nàng khẽ gọi một tiếng: "Thế… biểu huynh?"

"Sao người lại đến đây?"

Ngụy Ngọc Niên hơi nhíu mày, có chút không vui: "Sao muội lại đột nhiên gọi ta là biểu huynh?"

"Nghe nói ngày mai Thánh Thượng sẽ ban chỉ hôn." Nàng mỉm cười, giả vờ bình tĩnh: "Muội sắp có biểu tẩu rồi, không thể gọi như trước được nữa."

Ngụy Ngọc Niên nói: "Muội đã biết rồi sao?"

Tô Đại gật đầu rồi chậm rãi nói: "Trước đây Thẩm đại nhân từng nói ngưỡng mộ huynh, hẳn là đã sớm đem lòng yêu mến huynh rồi."

Ngụy Ngọc Niên hơi động đầu ngón tay, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy có chút bực bội nên hỏi: "A Đại, muội có thích việc nàng ấy gả cho ta không?"

Tô Đại nói: "Bên ngoài đều đồn rằng biểu huynh và Thẩm đại nhân đã sớm tình sâu nghĩa nặng, nếu đã như vậy thì ý kiến của người khác cũng chẳng còn quan trọng."

Ngụy Ngọc Niên nói: "Cũng đúng."

Trong lòng Tô Đại chợt trĩu nặng, điều đó nghĩa là hắn đã ngầm thừa nhận, quả thật đã sớm đem lòng yêu mến Thẩm Trác Nhiên. Chỉ là… chuyện bắt đầu từ khi nào vậy?

Là ngày diễn ra tiệc Thám Xuân ở phủ Trưởng công chúa sao?

Hay là vào lúc xảy ra nạn lũ lụt?

Nàng bỗng nhận ra rằng mình ở trong Quốc công phủ đã bỏ lỡ nhiều cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài.

Nhưng nếu nói là đau buồn thì nàng dường như cũng không quá đau buồn. Không giống như trong tiểu thuyết, người trong mộng đã thầm yêu bấy lâu lại lấy người khác làm thê tử, khiến nàng phải khóc lóc thảm thiết và đòi sống đòi chết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!